Mắt tôi tối sầm lại, chân tay cứng đờ, tờ kết quả siêu âm đi kèm với phiếu làm thủ thuật phá thai.
Giờ thì tôi đã hiểu tại sao trong thùng rác lại có chiếc bỉm trẻ con ướt đẫm máu rồi. (Ảnh minh họa)
Tôi si mê em, yêu em cũng được 5 năm rồi. Đáng tiếc, tình yêu ấy lại chỉ là đơn phương. Bản thân tôi cũng tự biết, một anh chàng có xuất thân tỉnh lẻ như tôi, công việc chỉ ở mức tàm tạm, ngoại hình bình thường chẳng có gì để xứng đáng với một cô gái xinh đẹp như em cả.
Em tuy có xuất thân tỉnh lẻ như tôi nhưng gia đình cũng có điều kiện nên được sống trong nhung lụa từ nhỏ. Trời phú cho mọi nét đẹp ở một người con gái đổ dồn hết vào em. Chính vì thế mà em chẳng có ít người theo đuổi. Con trai xếp hàng theo em cứ gọi là cả dàn.
Nhưng cũng như tôi, chuyện tình cảm em giấu kín, không hề nói ra với bất cứ ai. Chẳng ai biết là em có yêu, có thương, có dành tình cảm cho một ai trong số đó hay không? Còn bản thân tôi, dù không đủ can đảm nói ra tình cảm của mình với em nhưng cũng rất mong có một ngày nào đó, em có thể nghe thấu được tiếng trái tim tôi. Và rồi…
Tôi và em cũng có chút mối quan hệ quen biết. Tôi cũng thường xuyên giúp em làm cái này cái kia. Cả hai cũng có đi chơi cùng nhau, trò chuyện với nhau vô cùng vui vẻ nhưng tôi biết, em cũng chỉ coi tôi là bạn mà thôi. Ấy thế mà hôm đó, em đột ngột tìm đến tôi:
- Anh này… Em còn cơ hội làm người yêu của anh nữa không? – Em ngập ngừng
Em tuy có xuất thân tỉnh lẻ như tôi nhưng gia đình cũng có điều kiện nên được sống trong nhung lụa từ nhỏ. (Ảnh minh họa)
- Sao… Em lại hỏi vậy anh không hiểu? Mà câu này, có khi anh phải là người hỏi em mới đúng vì anh đâu có xứng đáng với em. – Tôi chẳng hiểu sao khi ấy mình lại có thể can đảm thốt ra được những lời này
- Cho đến bây giờ thì em đã hiểu, tất cả những thứ bấy lâu nay mình theo đuổi chỉ là phù phiếm. Và tình cảm chân thành mới là điều đáng trân trọng. Em nhận thấy điều đó ở anh nên em muốn hỏi anh, em có cơ hội ấy nữa không?
Trời ơi, tôi có đang nằm mơ không đây. Lời em nói khiến tôi vui sướng đến phát khóc. Tôi ngập ngừng ôm lấy em, dồn hết can đảm thốt ra câu:
- Hãy để anh được chăm sóc cho em!
Và chúng tôi thành đôi từ hôm đó. Yêu được em, ai cũng chúc mừng tôi. Bản thân tôi thì qua mấy hôm rồi mà cảm xúc bất ngờ, vui sướng vẫn trọn vẹn như ngày đầu. Tôi yêu em, quan tâm em, chiều chuộng theo mọi điều em nói. Tôi đã mơ đến một tương lai xa với đám cưới và những đứa trẻ. Ấy thế mà…
Chúng tôi yêu nhau được 2 tháng. Dạo này tôi thấy em có vẻ hốc hác, hơi tiều tụy. Sợ em làm quá sức, tôi khuyên em nghỉ ngơi. Để rồi một ngày tôi tới đón em ở công ty thì mọi người nói em bị cảm, phải ở nhà nghỉ. Hốt hoảng, tôi lao nhanh đến nhà em.
Em bị cảm mà sao không cho tôi biết cơ chứ. Đẩy cửa bước vào, nhìn em nằm bẹp trên giường, tôi chẳng lỡ trách em, chỉ thấy thương em thôi. Tôi kêu em nằm nghỉ ngơi để tôi nấu cháo cho em ăn giải cảm. Và trong lúc vứt đồ vào sọt rác, tôi đã vô tình nhìn thấy chiếc bỉm trẻ con đầy máu. Nhà không có trẻ con, sao trong thùng rác của em lại có vật ghê đến vậy. Mà mấy ngày này, em cũng đâu có đến tháng. Tôi định hỏi em nhưng nghĩ đây là chuyện riêng tư của em, tôi cần tôn trọng. Mà nếu có muốn biết thì đợi em khỏi ốm rồi, hỏi cũng chưa muộn mà.
Nấu cháo cho em ăn xong, tôi vào nhà tắm đi vệ sinh thì thấy chậu quần áo của em chưa giặt. Nghĩ em ốm, làm sao được mấy việc này nên tôi lấy nó ra giặt giúp em. Và đương nhiên tôi không nói cho em biết vì biết chắc rằng em ngại, chẳng đồng ý đâu. Để rồi…
Thấy trong túi quần em cồm cộm, tôi cho tay vào lấy thứ trong đó ra vì sợ nó là thứ quan trọng với em, ngộ nhỡ em để quên. Mắt tôi tối sầm lại, chân tay cứng đờ, tờ kết quả siêu âm đi kèm với phiếu làm thủ thuật phá thai. Giờ thì tôi đã hiểu tại sao trong thùng rác lại có chiếc bỉm trẻ con ướt đẫm máu rồi.
Tôi với em chưa từng gần gũi nhau mà em lại có thai. Và cái thai hơn một tháng đã bị em phá bỏ. Chúng tôi yêu nhau hơn 1 tháng, em lại có thai hơn một tháng, há chẳng phải trong lúc chúng tôi quen nhau, yêu nhau, em vẫn phản bội tôi hay sao? Cầm mấy mảnh giấy ấy trong tay, tôi vò nát nó, mọi sự căm hận, uất ức hình như tôi dồn hết cả vào đó. Nhìn nó nhàu nhĩ trong tay, tôi vẫn chưa hả dạ. Tôi muốn lao nhanh ra hỏi em chõ rõ mọi sự nhưng lại nghĩ rõ mọi sự rồi, tình yêu mà tôi hết lòng mong mỏi, hy vọng, chờ đợi sẽ có kết cục như thế nào đây?
Theo blogtamsu