Yêu nhau 8, 9 năm trời, điều gì vui thì đã xa, còn lại chỉ là chán, là nhạt nhưng lại chần chừ không buông tay vì đã hơn 30 tuổi rồi, chia tay lúc này chẳng phải là sẽ dang dở gần nửa đời người rồi sao?
Điều gì khiến ta còn quen nhau? Là tình yêu ư? Chưa hẳn, có lẽ là một nỗi sợ thì đúng hơn, khi mà độ tuổi không cho phép ta đi những bước đi quá mạo hiểm cho một tình yêu mới mẻ, đặc biệt là phụ nữ đã ngoài 30 tuổi. Vì thế, nếu vẫn còn dây dưa được, người ta vẫn còn nắm níu, chí ít cũng không phải sợ quá lứa lỡ thì.
Chẳng phải chúng ta đã yêu nhau rất lâu rồi sao, yêu nhau từ khi còn trẻ, yêu nhau đến lúc trưởng thành tự làm chủ cuộc đời của riêng nhau. Giờ chúng ta yêu ít đi một chút thì có làm sao, bớt vui đi một chút thì có làm sao, quan trọng là chúng ta không nên dừng lại, bởi dừng lại rồi, em không thể tìm thấy ai khác ngoài anh thì phải làm sao?
Một khi dừng lại tình yêu bao năm qua đổ sông đổ biển, cố gắng bao năm qua trở thành vô nghĩa. Một khi dừng lại, người phụ nữ đã ngoài 30 tuổi như em sẽ còn lại gì, sẽ phải tiếp tục thế nào đây? Vì thế dù không còn yêu nhau ngọt ngào, dù em cũng chán, em cũng thấy nhạt, nhưng em vẫn cố gắng mà tiếp tục.
Có nên chia tay hay không khi người phụ nữ đã ngoài 30 tuổi, lứa tuổi không dễ dàng cho một tình yêu mới, lứa tuổi mà phụ nữ dễ rơi vào tình trạng mất mát, “ế”, vậy rốt cuộc có nên chia tay không? Em có hàng đống nỗi lo sợ trong lòng, vì thế em càng sợ chia tay khi mình đã ngoài 30 tuổi.
Em không còn đủ tự tin rằng mình sẽ lại bắt đầu một cuộc sống cô đơn, một cuộc sống của những kẻ không có người yêu. Em không tự tin mình có thể tìm được một người mới, bắt đầu rung động rồi lại bắt đầu yêu đương như 8, 9 năm về trước. Chỉ là em biết mình đã quá lớn so với những yêu đương ngày xưa, cái thời yêu mà không đắn đo suy nghĩ.
Em không đủ mạnh mẽ để trút bỏ mọi thứ mình đang có ở hiện tại để đi tìm một tình yêu trong mơ, một tình yêu định mệnh của đời mình như phim ảnh. Làm sao em biết được mình có tìm được hay không, làm sao em biết được bao lâu em mới tìm được, hay là cả đời này mãi mãi không tìm được?
Em đã hơn 30 tuổi rồi, liệu em còn bao nhiêu thời gian nữa để tìm thấy một người đàn ông đủ tốt cho cuộc đời mình? Liệu rồi đến một lúc nào đó em lại cảm thấy chán và nhạt khi yêu anh ta như yêu anh hiện tại thì sao? Lại một lần nữa chia tay, lại tiếp tục tìm kiếm nữa ư?
Anh vẫn thế, vẫn là anh đó thôi, chỉ là anh không còn quá nồng nhiệt như trước, không còn quan tâm em nhiều như trước. Anh bước vào guồng bận rộn của công việc như những người đàn ông ngoài 30 khác. Thời gian anh dành cho em ít đi, ngắn lại, nhưng anh vẫn yêu em, vẫn chưa hề nói lời chia tay hay khó chịu vì quen em.
Từ khi nào mà mối tình ta trở thành một mối tình nhạt thế? Có lẽ nếu em cứ mãi kiếm tìm, cứ mãi chạy theo những điều làm em vui, có khi em chẳng còn gì cả. Chi bằng chấp nhận những thứ đang có hiện tại. Chính em sẽ thay đổi, sẽ tự tìm thấy niềm vui cho cuộc tình bị xâm chiếm bởi sự bận rộn của chúng ta, sẽ cố gắng kéo anh vào niềm vui mới, cảm xúc mới cùng em. Hơn 30 tuổi em không đủ dũng khí chia tay nhưng em có đủ sự nhẫn nại để hâm nóng tình yêu hiện tại.
Hơn 30 tuổi em không đủ dũng khí chia tay nhưng em có đủ sự nhẫn nại để hâm nóng tình yêu hiện tại.
Hy