Nếu bạn là một nhân viên mới được tuyển dụng, bạn sẽ sợ sếp của mình. Bạn luôn phải để ý xem thái độ của sếp đối với mình ra sao, phải làm cho hết công việc sếp giao và không được phép sai sót.
Ngoài giờ làm việc bạn sẽ không được từ chối những việc sếp nhờ… nói chung bạn phải cố gắng làm hài lòng sếp để công việc của bạn được trôi chảy, hay nói cách khác là bạn được sếp quý, hoặc ít nhất không đưa vào “tầm ngắm” để “trù dập”. Và người ta ví nhân viên mới như là “dâu mới”.
Tôi đã qua cái thời làm nhân viên mới lâu rồi, và bắt đầu một trải nghiệm tương tự đó là làm dâu mới. Nghe những cô bạn “đi trước” tư vấn lại, thì làm dâu mới còn căng thẳng hơn làm nhân viên mới nhiều, bởi nếu sơ suất khi làm nhân viên mới, bạn có thể bị mất việc nhưng bạn vẫn có cơ hội tìm việc khác, còn nếu dâu mới sơ suất, không những không thể “thay” được mẹ chồng mới mà còn phải chịu cảnh “trù dập” dài hạn.
Vì thế cho nên việc chuẩn bị làm dâu mới của tôi quả là một áp lực nặng nề, khi đám cưới của chúng tôi diễn ra giáp tết và tôi phải thể hiện bản lĩnh dâu mới trong thử thách là cái tết đầu tiên ở nhà chồng.
“Mẹ chồng cậu nhìn mặt là đã thấy ghê gớm rồi”. Cô bạn thân lo lắng cái hôm tháp tùng đưa dâu. Nó nắm chặt tay tôi cứ như thể tiễn tôi đi lính. Mà ai cũng nói thế thật, mẹ chồng tôi trông khá sắc sảo, ăn diện, trang điểm hiện đại, lại có trình độ thạc sỹ, là giảng viên một trường đại học. So với mẹ chồng thì tôi không là “cái đinh gì” về cả trình độ lẫn gia cảnh. Chính vì thế, tôi nắm chắc phần bị mẹ chồng át vía. Chồng tôi thì lúc nào cũng bảo “Mẹ anh hiền lắm, mẹ chồng Hàn Quốc đấy”. Anh ví mẹ như mấy bà mẹ chồng trong phim Hàn, đa phần là chiều con dâu, nhưng tôi không tin lắm.
Sau đám cưới hai vợ chồng đi trăng mật được mấy hôm rồi trở về nhà vào những ngày giáp tết. Cũng như những cô dâu khác, tôi bắt đầu thể hiện bản thân bằng việc bếp núc. Chồng thì đi giải quyết nốt mấy công việc, bố mẹ chồng thì dắt nhau đi chợ hoa, tôi dường như không có cứu cánh, đơn thương độc mã trong cái bếp rộng mà lòng hoang mang. 5 giờ chiều, bố mẹ chồng tôi về nhà, thấy tôi loay hoay trong bếp, mẹ chồng tôi bảo: “Con làm cái gì trong đó, ra đây cắm hoa cho mẹ”. Tôi lật đật chạy ra, nghĩ lại cái hồi làm nhân viên mới, sếp gọi một cái là giật mình chạy tới như phản xạ vô điều kiện. Mẹ chồng tôi đưa cho tôi mấy mớ hoa: “Lọ ở dưới gầm tủ bếp, con thích cắm thế nào thì cắm, ở phòng khách một lọ, phòng bếp một lọ, ban thờ một lọ”, rồi bà gọi bố chồng tôi: “Ông xem cơm nước thế nào, tôi nghỉ một tí nhé”. Nói xong mẹ tôi đi lên phòng.
Tôi cắm hoa, bố chồng nấu cơm, chẳng mấy chốc đã thấy mùi thơm bốc lên thơm nức mũi. Bố chồng tôi vừa bày thức ăn ra đĩa vừa bảo: “Mẹ con thích ăn những món bố nấu nhất đấy. Ngày xưa bố tán mẹ bằng cách nấu cho bà ấy ăn vài món sở trường”. Tôi vô cùng ngạc nhiên vì tài nấu nướng của bố chồng, bởi ông ấy là giám đốc một công ty lớn. Ông vừa trò chuyện vừa dạy tôi cách làm món cá kho theo cách cổ truyền. Chồng tôi về cũng lăn ngay vào bếp dọn chén đĩa.
Ăn cơm xong, như những cô dâu mới khác là làm công việc dọn dẹp rửa bát, nhưng mẹ chồng tôi lại bảo: “Con ra ngoài kia gọt hoa quả ăn đi, để mẹ rửa”. Bố chồng tôi thêm vào: “Nhà có máy rửa bát nhưng mẹ mày cứ thích rửa, chắc là ấy chuộc lỗi vì không tham gia nấu cơm ấy mà”. Cả nhà cười vui. Tôi không ngờ, ngày đầu tiên làm dâu mới lại dễ chịu đến thế.
Tết đến, mẹ chồng giao cho tôi mấy việc cỗ bàn rồi bảo: “Con cứ làm theo ý con, như thể con là bà chủ gia đình ấy”. Được phép chủ động, tôi tha hồ thể hiện bàn tay khéo léo của mình cộng thêm việc tra cách nấu ăn trên mạng nữa. Việc làm cơm cúng gia tiên cái gì không biết thì mẹ chồng tôi chỉ bảo, đặc biệt là bà không bao giờ để ý hay có ý kiến gì về việc tôi đã làm. Đến bữa ăn, mọi người đều khen đồ tôi nấu rất ngon, mới lạ và bày biện trông đẹp mắt. Khoảng cách với “sếp” không còn nữa, bất cứ điều gì về “chuyên môn” mà tôi cần học hỏi tôi đều có thể hỏi “sếp”. Sếp không những chỉ dẫn rất tận tình mà còn kèm theo lời động viên: “Dễ thôi mà, con làm được tốt”. Cái tết trôi qua nhanh chóng và thật dễ chịu.
Có lần tôi tâm sự với mẹ chồng: “Ai cũng bảo mẹ khó tính nên hồi đầu con rất sợ”. Mẹ cười bảo tôi: “Mẹ là giảng viên khó tính nhất trường đấy, nhưng con là con trong nhà, cho nên cha mẹ nào cũng lấy sự bao dung để đối xử. Mọi sự khắt khe chỉ được đáp lại bằng thái độ sợ sệt, không bao gồm sự tôn trọng và yêu thương”.
Qua cái tết, giữa tôi và mẹ không còn khoảng cách “lính mới” và “sếp” nữa. Bà đã cho tôi một ngôi nhà mới ấm áp khi tôi rời ngôi nhà quen thuộc của mình, và cả một mùa xuân với những khởi đầu mới ngập tràn hạnh phúc.
Theo Phununews