Về nhà, gặp lại cha mẹ, niềm hạnh phúc nào bằng sống bên cạnh những người không bao giờ hết yêu thương mình, "mẹ ơi con mệt" mẹ sẽ nói "ừ mệt rồi thì cứ về với mẹ"!
Hãy trở về nhà khi ngoài đường đời kia bạn đã đủ tuyệt vọng…
Dù là đang tuyệt vọng vì bất cứ lý do gì, trở về với gia đình là điều bạn nên làm, ở nơi đó có gia đình của chính mình, nơi mà mọi người luôn chào đón bạn, dù bạn có là ai đi nữa, dù bạn có hư hao bao nhiêu, khi trở về bạn vẫn là báu vật của gia đình. Nơi không ai làm bạn tổn thương, không ai bắt bạn phải gồng gánh trương một bộ mặt sắt đá trước mọi chuyện…
Khi trở về nhà, từng kí ức xưa cũ bất chợt ùa về, có thể là khoảnh khắc hạnh phúc cùng cha mẹ, có thể là khoảnh khắc chia sẻ niềm vui cùng anh chị em, hoặc cũng có thể là những trò nghịch ngợm của những đứa bạn cùng xóm,… từng kỉ niệm trẻ thơ sống lại, bạn hoài vọng nhớ về những ngày tháng không lo toan, không mệt mỏi, chỉ toàn niềm vui và hạnh phúc… chắc chắn bất giác bạn sẽ mỉm cười mà quên ngay những bộn bề ngoài kia.
Về nhà, gặp lại cha mẹ, niềm hạnh phúc nào bằng sống bên cạnh những người không bao giờ hết yêu thương mình, "mẹ ơi con mệt" mẹ sẽ nói "ừ mệt rồi thì cứ về với mẹ"… Bạn, dù có mệt thế nào chỉ cần như thế thôi! vitamin hữu hiệu nhất chính là đây, không cần phải nói nhiều, không cần phải kể lễ, chỉ cần nhìn mẹ hiểu hết. Mẹ chỉ an ủi thôi, nhẹ nhàng kể về cuộc sống cha và mẹ đã từng vượt qua sóng gió cuộc đời như thế nào. "Con ạ, vững tin lên, dù con đang gặp chuyện gì, hãy vững tin, chẳng có gì gọi là thực sự bế tắc ở cuộc đời này, hãy nghỉ ngơi, rồi mọi chuyện sẽ có một cánh cửa mới".
Nghỉ ngơi đi, đóng cửa lòng một vài ngày thì đã sao, an yên với gia đình, tha hồ ngủ không ai quấy rầy, tha hồ thưởng thức những món ăn ngon của mẹ, tha hồ nghe cha kể chuyện ngày xưa cha đã sống và làm việc như thế nào, ngày xưa cha và mẹ đã hạnh phúc thế nào, tha hồ ăn ngủ, tha hồ bừa bãi, sống đúng với con người của mình,… và cả tha hồ quan tâm đến cha mẹ nữa, ngoài kia không ai quan tâm bạn, về đây đã có gia đình, ngoài kia bạn yêu người, quan tâm người nhưng người không cần, không sao ta sẽ dồn hết quan tâm đó cho cha mẹ, những người lúc nào cũng mong nhớ sự quan tâm của ta. Ngoài kia, xã hội luôn so bì với ta, vắt kiệt sức lực của ta,… nơi này ta có thể tha hồ lười biếng, ta có thể làm trẻ con mãi không cần lớn, có thể ngu ngơ không biết gì cũng chả ai trách cứ… Nhà là nơi bao dung nhất thế gian này có phải không?
Uh, tôi hiểu không phải ai cũng có gia đình, có cha mẹ để về… bạn ơi đừng tuyệt vọng, chả phải trong cuộc đời bạn gặp toàn những người không tốt, chắc chắn trong tâm của chúng ta lúc nào cũng có một người chúng ta yêu thương nhất, người đã dạy cho ta rất nhiều điều, người đã từng giúp ta trong lúc khó khăn,…có thể là một người lớn mà chúng ta kính trọng đã từng cưu mang, từng giúp đỡ ta, có thể là một người bạn thân với chúng ta nhất, cũng có thể là những người chúng ta từng giúp đỡ, và coi đó là gia đình,… Dù là ai đi nữa, bạn đã xem là gia đình thì chỉ nghĩ về thôi, cũng đủ thấy nhẹ lòng. Bạn sẽ không thấy mình bơ vơ giữa cuộc đời này, tạm quên những khắc nghiệt cuộc sống, những áp lực của công việc, những đau khổ vì cuộc tình đã qua vắt kiệt sức lực của chúng ta… một vài ngày thôi, nạp đủ vitamin rồi… lại trở về với cơm áo gạo tiền, trở về với guồng quay khắc nghiệt của cuộc sống, trở về đối mặt với mối tình đau thương tuyệt vọng… chả phải mọi thứ sẽ biến mất, nhưng ta sẽ nhìn cuộc sống nhẹ nhàng hơn, đáng sống hơn vì không phải tất cả đều là mệt mỏi…
Sau giông bão cuộc đời, gia đình là nơi an toàn nhất để xoa dịu vết thương của bạn.
Theo St/Phununews