Tôi sẽ không thể nhận ra sự phản bội của anh nếu đêm đó tôi không vội về
Nếu tối đó tôi không vội về thì sẽ chẳng bao giờ nhận ra được sự phản bội của em (Ảnh minh họa)
Vợ chồng tôi lấy nhau được 3 năm, con trai của chúng tôi được hơn 1 tuổi. Công việc của tôi phải đi công tác suốt nên không có thời gian chăm con.
Hai vợ chồng bàn đi bàn lại, bố mẹ hai bên đều già yếu cả không thể lên chăm cháu được. Cuối cùng cả hai chọn phương án thuê giúp việc.
Nói thật, lúc tìm người, tôi cũng nghe chị em làm cùng phòng nói về chuyện mất chồng vào tay giúp việc, khuyên tôi thuê những người lớn tuổi một chút như vậy chắc ăn hơn.
Trong quá trình tìm thuê người, tôi cũng để tâm tới lời khuyên của các chị em, nhưng quả thực tìm được người theo đúng như ý mình quả là rất khó. Được mặt này lại mất mặt kia. Những người lớn tuổi, sinh hoạt của họ khá khác với mình. Chọn đi chọn lại, cuối cũng tôi chọn một chị nhỉnh hơn tôi vài ba tuổi. Nhìn cao ráo sạch sẽ, lại nhanh nhẹn. Quan trọng là có vẻ hợp với con tôi. Vậy là hai vợ chồng thống nhất chọn chị ấy.
Quả thực từ ngày có giúp việc, tôi nhàn cả chân tay lẫn đầu óc. Con được ăn ngủ đúng giờ, những ngày đi công tác tôi không phải lo lắng gì nữa.
Thỉnh thoảng tôi có hỏi chồng về giúp việc, anh nói ổn lắm, không vẫn đề gì. Vậy tôi lại càng yên tâm.
Có những hôm mải làm thêm trên cơ quan, mọi người trong phòng đùa tôi không về xem chồng thế nào, cứ thả chồng với giúp việc rồi mất chồng không hay, lúc đó tôi chỉ nghĩ làm gì có chuyện đó. Bởi tôi tin chồng, lại thấy anh có vẻ khá lạnh lùng với cô ấy. Tôi chẳng mấy khi thấy chồng tôi cười nói với giúp việc. Thỉnh thoảng tôi hỏi lý do, anh bảo: Em buồn cười thật ,theo em anh nên tâm sự gì với giúp việc cho vui vẻ tươi cười?
Cho đến một ngày, tôi vào Huế công tác 1 tuần. Do công việc kết thúc sớm hơn với dự kiến nên tôi tranh thủ bắt xe về ngay trong đêm. Tôi cũng không báo với anh để anh bất ngờ.
Về đến nhà, thấy các phòng đều tối om, chỉ nghe thấy con tôi gào khóc trong phòng ngủ của vợ chồng tôi mà không thấy giúp việc với chồng đâu.
Vội vàng vào bế dỗ con ngủ lại, rồi chạy lên tầng trên theo linh tính mach bảo. Vừa đến của phòng của giúp việc, thấy có tiếng “rên rỉ” của cô ta. Tôi mở của bật điện. Đúng như tôi nghĩ, chồng tôi đang trên này mây mưa với cô ta, còn con để mặc khóc hoảng dưới tầng.
Sự xuất hiện bất ngờ của tôi khiến cả anh và cô ta hốt hoảng, và nhất là trong tình trạng “không mảnh giáp che thân” lại càng hốt hoảng hơn. Không nói một câu, tôi chạy xuống dưới thu dọn đồ đạc của tô ta vất ra khỏi cửa, còn chồng tôi còn gì để giải thích. Thì ra từ trước tới nay thái độ lạnh nhạt của anh với cô ta chỉ là giả tạo để che đậy cho mối quan hệ dơ bẩn của họ.
Lòng đắng ngắt, tôi bế con dọn về nhà ngoại. Thực sự giờ này đầu óc tôi đang rối bời, tôi không biết đối diện với cuộc hôn nhân của tôi với chồng như thế nào nữa. Tôi không chắc rằng mình có thể quên được hình ảnh của anh với cô giúp việc ấy trên giường. Nhưng thương con và cũng còn tình cảm với anh nên tôi cũng không muốn chia tay.
Theo LA/Phununews