Thứ Hai, 13 tháng 3, 2017

Gục ngã khi chứng kiến chồng với bồ “không mảnh vải che thân”

Nhiều khi tôi tự hỏi, có phải tại tôi xa nhà, xa chồng nên anh mới sa ngã thế không…

Tôi và Trường kết hôn khi tôi vừa tròn 19 tuổi. Anh ở cách nhà tôi hơn chục cây. Trường lao động tự do, còn tôi khi ấy đang làm công nhân trong một xưởng may gần nhà.

Cưới nhau một năm thì tôi sinh con, con trai đầu lòng xin xắn và bụ bẫm.

Cuộc sống cứ thế êm đềm trôi đi, đến khi con tôi 3 tuổi thì công việc làm ăn của Trường không được tốt, anh chẳng đi làm nữa mà ở nhà trông con. Đồng lương công nhân ít ỏi hơn 4 triệu của tôi không đủ chi phí cho cả gia đình. Cuối cùng, tôi quyết định về Hà Nội làm trong khu công nghiệp. Chồng tôi cũng đồng ý, anh bảo cố mấy tháng, sau đó anh tìm được công việc khác tốt hơn thì tôi lại về gần.

Tôi đi làm ở công ty mới, thu nhập tăng gấp đôi, trừ tiền ăn uống, nhà ở, cũng gửi về cho chồng được một nửa. Vợ chồng xa nhau cũng rất nhớ, nhưng hai đứa luôn động viên nhau cố gắng.

Cứ khoảng 3 tháng tôi về một lần, xa anh, biết anh nhớ vợ, tôi cũng thương xót lắm, nhưng mưu sinh thì phải thế, biết làm sao được.

Được gần 1 năm, tôi nghe phong thanh chồng có bồ. Người phụ nữ đó làm ở quán gội đầu trong xóm. Nghe đâu cô ta là gái miền Tây, lưu lạc tận ra ngoài này làm ăn. Mới đầu tôi không tin, nhất mực bảo vệ chồng, nhưng đến khi chị họ tôi điện xuống, bảo mày không về ngay là mất chồng bây giờ. Lúc này tôi mới tá hỏa xin nghỉ phép, bắt xe về quê.

Tôi không về nhà ngay mà về nhà chị. Chị họ bàn với tôi kế rình chồng.

Hôm đấy gần trưa, là giờ con tôi đã đi lớp. Tôi và chị họ phóng xe về nhà. Cổng nhà không khóa, chứng tỏ chồng tôi không đi đâu.

Vào nhà phóng khách chẳng có ai, hai chị em lên phòng ngủ, chưa kịp gõ cửa thì tôi nghe những âm thanh rên rỉ từ trong đó phát ra. Thú thực, nếu không có chị ở đấy, tôi chắc không biết làm thế nào.

Gục ngã khi chứng kiến chồng với bồ “không mảnh vải che thân”

Ảnh minh họa

Chị họ đẩy cửa vào, trên chiếc giường của vợ chồng tôi là cảnh chồng và người phụ nữ không một mảnh vải che thân.

Tôi ngã gục xuống vì quá sốc. Hai con người kia thì cuống quýt mặc quần áo, nét mặt thoảng thốt không thành lời.

Mất vài phút sững sờ, tôi như phát điên, tôi lao vào tát cho cô ả một cái như trời giáng. Trường ôm cô ta để ngăn cản tôi khiến tôi chết sững, chân tay buông thõng đến rụng rời…

Hôm ấy tôi gọi cả nội ngoại đến, bố mẹ hai bên hỏi vợ chồng tôi định thế nào. Tôi chỉ biết khóc, còn chồng nói, anh không còn yêu tôi nữa, tốt nhất là giải thoát cho nhau.

Sau đó không bao lâu, vợ chồng tôi ly dị, anh theo nhân tình vào miền Tây sinh sống. Kể từ đó cũng bặt vô âm tín.

Tôi nghỉ việc dưới Hà Nội, về nhà làm gần để tiện nuôi con. Thằng bé vô tư đâu có biết chuyện gì, lúc nào cũng hỏi bố đâu. Mỗi lần nghe con hỏi tôi lại xót xa rơi nước mắt.

Nhiều khi nghĩ thấy đau lòng, nhất là mỗi đêm dỗ con ngủ xong, thế nào tôi cũng khóc trộm. Mọi thứ diễn ra nhanh quá, đổ vỡ nhanh quá khiến tôi không thể nào chấp nhận được.

Liệu có phải do tôi đi xa quá, chồng thiếu thốn tình cảm nên mới gây nên cơ sự này không. Càng nghĩ càng bế tắc, tôi không biết nên làm gì để thoát khỏi tâm trạng rối bời này nữa.

Theo PNVN

Related Posts: