Nhưng nếu không làm thế em phải biết làm sao, cuộc đời mà em sống theo cảm xúc của mình thì ôi thôi chết, người ta lúc nào cũng có một cái mặt nạ mà dự bị: tươi cười, lạnh lung,…
Em ơi lớn lên rồi ta mới thấy đời không màu hồng như hồi bé ta tưởng tượng, những gốc khuất mà giờ ta mới hiểu thấu, tâm hồn trong sáng, hồn nhiên của em bây giờ chỉ còn là những thứ phức tạp, phức tập đến mức không thể giải thích, chỉ im lặng cho qua. Em ơi hàng khối người ngoài kia họ bận, bận cho cuộc đời họ, bận cho công viêc, con cái, còn ai quan tâm đến em ngoài gia đình, em không biết lo cho em thì em lo cho ai đây!
Em ơi người ta cứ nghĩ đời cứ như mơ em nhỉ, đời mệt lắm mấy ai dám nói mình đủ mạnh mẽ mà bước ra đời, chịu những thị phi, lời lẽ ra vào mà không có phút yếu lòng, có phút khóc òa như đứa trẻ. Rồi có lúc nó sẽ dập em, dập nát những hy vọng em mới nhận ra không có gì là hiển nhiên cả, không ai cho không ai thứ gì! Khó khăn không chừa một ai đâu em, nhỏ không khổ thì lớn khổ, lớn không khổ thì già khổ, ai cũng phải chịu, đó là cuộc sống.
Tôi đã từng nghe một người nói " cuộc đời vốn có cái sắp xếp của nó rồi!" nhận ra thật đúng, có sắp xếp theo một trình tự ấy chứ. Có lúc em lên đến vinh quang rồi cuộc đời sẽ lật ngữa ván cờ cho em xuống hố tuyệt vọng, cứ thế lên lên xuống xuống, thật nực cười. Nhưng cô gái như em lại " chấp " hết những khó khăn đó và tưởng chừng như không có gì có thể đánh gục em một lần nào nữa, em cố chấp trong những suy nghĩ, hành động, chẳng ưa những nơi ồn ào, lui mình vào một gốc bình yên riêng của tâm hồn
Em chẳng nghĩ mọi thứ phức tạp như trước nữa, chẳng thể nói cho ai biết em đang buồn, mà cũng chẳng ai biết em đang thế nào phải không em? Em cảm thấy bất lực thì em buông xuôi, chẳng cần suy nghĩ đắn đo nữa, chẳng cần ai khuyên nhủ nữa, em muốn một mình và muốn đọc những cuốn sách yêu thích, uống loại trà mình ưa thế thôi là em đã toại nguyện. Hằng ngày em vẫn nghe đi nghe lại bản nhạc đã xưa cũ, ròi tự mình hồi tưởng lại kí ức và tự làm bản thân phải buồn rầu.
Mà sao lại thế hả em ơi, em như thế có mệt không em, em cứ diễn cho người tin mình đang ổn, mình đang vui, mệt lắm phải không em! có ngày em khóc đến sung cả mắt, nhìn vào ai cũng biết là tối qua em nhu thế nào nhưng sao gặp người ta em vẫn cứ cười cho một sự biện hộ. em chẳng dám thanthở như trước nữa, chỉ lặng lẽ gục đầu xuống gối và nấc từng tiếng khóc lặng lẽ, sao phải thế hả em?
Nhưng nếu không làm thế em phải biết làm sao, cuộc đời mà em sống theo cảm xúc của mình thì ôi thôi chết, người ta lúc nào cũng có một cái mặt nạ mà dự bị: tươi cười, lạnh lung,…. Vô số. Em chẳng cần thương hại, chẳng cần sự đồng cảm, ai tự khắc hiểu sẽ hiểu, ai muốn đi em cũng không oán trách. Em cảm thấy khinh sợ xã hội ngoài kia, sợ những ruồng rẫy, em sợ những thị phi miệng đời thiên hạ, thật đáng sợ.
Em ơi tấm than nhỏ bé kia chẳng trụ nổi nữa, mở lòng đi em, trên đời này còn người tốt hơn em nghĩ, mở lòng đi em, vì em là con gái em cũng cần che chở!
Theo St/Phununews