Thứ Năm, 6 tháng 4, 2017

5 năm sau ngày theo bồ bỏ vợ, tôi bàng hoàng vô cùng khi ngày gặp lại

Vợ chồng mới cưới nhau được chưa đầy 3 năm, tôi đã chán vợ đến tận đỉnh đầu vì nàng ngày nay khác ngày xưa quá, người sồ sề xấu xí, chỉ nhìn thôi cũng đã thấy nuốt không nổi rồi nên tôi bỏ vợ theo bồ

Tôi và vợ trước đây cũng từng có khoảng thời gian hạnh phúc bên nhau. Ngày mới yêu, vợ tôi cũng xinh đẹp như bao người, nhưng rồi sinh xong đứa con đầu lòng, người ta lấy lại vóc dáng rất nhanh, trong khi vợ tôi lại không thế.

Chán vợ, tôi cặp kè với người khác. Vợ biết nhưng im lặng, nhẫn nhịn đến lạ, hơn 1 năm sau vợ mới có một cuộc nói chuyện với tôi, cô ấy nhìn tôi rồi hỏi:

– Anh à, mình ly hôn nhé.

– Em muốn ly hôn à? – Tôi gặng hỏi lại.

– Vâng, em biết anh chán bà vợ này lắm rồi, nên mình ly hôn đi anh.

– Ừ, được thôi.

Tôi gật đầu tức khắc với lời đề nghị có phần thỏa ước nguyện ấy của mình. Chẳng có gì đáng ngại khi con mới hơn 1 tuổi, chắc chắn vợ sẽ là người nuôi, tôi 1 mình thỏa sức tung hoành. Ly hôn vợ rồi tôi chẳng khác gì độc thân, một thằng con trai thì chỉ mong có vậy chứ chẳng ước nguyện gì nhiều.

Chỉ có đơn giản vậy, tôi và vợ ly hôn. Ngày ly hôn, vợ nhìn tôi giấu đi giọt nước mắt lặng lẽ rơi, tôi cũng cảm thấy hơi có lỗi với cô ấy, nhưng ngoài chu cấp tiền hàng tháng hỗ trợ nuôi con thì tôi cũng không làm gì hơn.

5 năm sau ngày theo bồ bỏ vợ, tôi bàng hoàng vô cùng khi ngày gặp lại

Nhìn thấy vợ tôi vô cùng bàng hoàng. (Ảnh minh họa)

Tính tôi cũng không đến nỗi tuyệt tình, tôi muốn thăm con và đưa vợ đi chơi cuối tuần cho con đỡ thiệt thòi, nhưng ly hôn rồi, vợ cắt đứt hoàn toàn liên lạc với tôi, chỉ có số tiền đó hàng tháng tôi vẫn gửi đều đặn vào tài khoản của vợ theo lời hứa dù không biết vợ có dùng đến không. Tôi chẳng thế biết được cuộc sống của vợ con mình rasao sau ngày ly hôn đó.

Cuộc sống sau này của tôi không có gì thay đổi cả, sống độc thân, tự do, thay tình nhân như thay áo. Nhưng chỉ 1 năm sau tôi bắt đầu thấy nhàm chán với cuộc sống đó. Tôi nhớ cơm nhà, nhớ căn nhà luôn sáng đèn và đầy ắp tiếng cười ngày trước.

Thấm thoắt 5 năm trôi qua, tôi trợn tròn con mắt khi gặp lại vợ cũ, người hiện vô cùng xinh đẹp và bước sang đường, đang tiến dần về phía mình. Đang ôm eo cô bồ xinh xắn, tôi giật mình thu tay lại như một phản xạ tự nhiên bị vợ bắt gặp. Tôi hiểu, đến giờ phút này, với tôi cô ấy vẫn là vợ tôi, là mẹ của con tôi. Chỉ có điều tôi đã không đủ tốt để khiến cô ấy phải bỏ đi.

Vợ đến cạnh nhìn tôi một tay dắt một cậu nhóc khoảng 5, 6 tuổi, tôi chắc chắn đó là Bin, con trai tôi. Còn một cô bé vợ đang bế, chắc là con của cô ấy và một người đàn ông nào đó khác. Nhìn thấy tôi, vợ bước đến bằng vẻ mặt bình thản rồi hỏi thăm cuộc sống ra sao và đề nghị hai đứa con chào bố. Tôi như chết đứng trước hành động đó của vợ, tại sao lại cả hai đứa đều chào tôi bằng bố. Nhìn vẻ mặt thắc mắc của tôi, có thể vợ ngầm đoán được điều gì đó nên nhìn tôi đang trong lúc bối rối nhất rồi cười.

– Anh thắc mắc lắm hả, hai đứa đều là con anh cả. Ngày ly hôn em mới biết mình mang thai, nhưng lúc đó cuộc hôn nhân của mình không thể cứu vãn được nữa nên em không muốn làm anh bận tâm.

– Mẹ con em khỏe chứ, anh xin lỗi… – Cô bồ lúc này đã hậm hực vì phải chứng kiến cảnh gia đình tôi đoàn tụ nên bỏ đi không thèm nói gì.

Tôi bối rối quá, từ hôm gặp vợ hôm nào tôi cũng sang nhà mẹ đẻ để chơi với con và ngắm nhìn người vợ hiền thảo của mình. Hiện tại cô ấy vẫn chưa có ai, liệu tôi có nên thử hỏi cô ấy về chuyện tái hôn không? Không biết cô ấy có chấp nhận kẻ làm chồng này không nữa. Xin hãy cho tôi lời khuyên.

Theo PNVN