Thứ Năm, 13 tháng 4, 2017

Nước mắt có thể rơi, nhưng kiêu hãnh của đàn bà không bao giờ được đánh mất!

Chẳng thể có được cái miệng xinh và trái tim nhân hậu như bồ tát, em bị người ta làm tổn thương, bị người ta dày xéo đến hao mòn. Những lúc mặt đối mặt thì kiên cường lắm, cứ giấu nhẹm đi cảm xúc…

Nước mắt có thể rơi, nhưng kiêu hãnh của đàn bà không bao giờ được đánh mất!

Sinh ra là phận con gái, dẫu mạnh mẽ hay yếu đuối thì đều sẽ có những khi cúi đầu, lau vội giọt nước mắt. Những giây phút ấy chua xót lắm, nào có quan tâm tới chuyện ủy mị hay kiên cường nữa đâu.

Mà suy cho cùng, con gái, kiên cường quá sẽ thành miễn cưỡng. Tới khi những nỗi đau chất đầy, là khi những kẻ mạnh mẽ chẳng thể nào thoát ra khỏi nó. Vì họ dường như đã phải che dấu quá nhiều, dần dần mất đi cách bộc lộ cảm xúc của bản thân ra bên ngoài.

Đời nhiều cay đắng, đúng như người ta nói, chuyện quái gì cũng có thể xảy ra. Chỉ cần mình lơ là, đánh mất cảnh giác là lập tức trở thành kẻ bị bỏ rơi khỏi cuộc đời ai đó, từ cô gái yên phận sống với đầy tình yêu trở thành một người hoàn toàn khác lạ. Cũng có khi, chỉ vì đam mê và mong muốn được sống trong những gì mình yêu thích lại khiến thân là phận gái chịu nhiều chỉ trích. Phải giữ lối sống thế này, phải làm việc thế kia… Và còn biết bao nhiêu điều khác mà xã hội vô tình dựng lên như một bức tường với những nữ nhân như thế.

Chẳng thể có được cái miệng xinh và trái tim nhân hậu như bồ tát, em bị người ta làm tổn thương, bị người ta dày xéo đến hao mòn. Những lúc mặt đối mặt thì kiên cường lắm, cứ giấu nhẹm đi cảm xúc đang ứ đọng ngay dưới cổ họng. Về đến nhà, trốn vào một góc rồi khóc cho hết hơi kiệt sức, khóc cho đến lúc lả người đi mà vẫn còn thấy chân tay run rẩy. Không phải sợ hãi, chỉ là ngột ngạt quá, không thể kiềm chế nổi mà thôi.

Nước mắt có thể rơi, nhưng kiêu hãnh của đàn bà không bao giờ được đánh mất!

Nhưng đấy, phụ nữ cũng biết giữ giá lắm đấy. Cho dù có yếu đuối đến đâu, cũng quyết không được khóc trước mặt những kẻ muốn nhìn thấy nước mắt của mình. Kể cả quay lưng đi cũng phải ngẩng thật cao đầu. Mình không thua cuộc, chỉ là chưa đến lúc để lật ngược ván cờ. Sáng ra ăn mặc gọn gàng, thật tự tin rồi ra ngoài, đây không hề là vẻ giả tạo mà những cô gái muốn tạo ra chỉ nhằm che mắt thiên hạ. Đó là hình ảnh cô ấy muốn hướng đến, muốn mình luôn phải thật tốt để tiếp tục công việc, tiếp tục cuộc sống của mình. Rồi đêm về, muốn làm gì cũng được, khóc sao thì khóc, nhưng phải dành những điều hoàn hảo nhất cho bản thân. Vì khi mình bất cần, buông lơi tất cả, thứ mình có được cũng chỉ là vài ánh mắt thương hại của kẻ khác mà thôi.

Nước mắt của con gái, không phải là vũ khí để dằn vặt anh chàng người yêu, cũng không dùng để níu kéo những bước chân vô tình. Nếu ai thực sự thấu hiểu những trái tim ngạo nghễ nhưng vô cùng mỏng manh ấy, thì sẽ biết, nước mắt giống như những mũi kim đâm vào tâm can cô ấy. Cho đến khi không còn nước mắt nữa, cũng là lúc vết thương chai sạn. Và cô ấy, cũng chẳng thiết buồn nữa.

Nhưng nước mắt thì có thể rơi, còn niềm kiêu hãnh của mỗi bản thể các cô thì không bao giờ được đánh mất. Ngước lên sẽ thấy còn bao nhiêu điều đáng để nố lực, để tự hào. Chẳng vì lý do gì mà phải ướt át cho người ta xem. Mình phải tự bước đi con đường của mình, đừng bi lụy để vin vào ai đó một đoạn đường rồi đến khi ngã gục chỉ vì thiếu đi cánh tay của họ. Và mặc cho lời nói của người đời, hãy cứ sống thật tốt và trưởng thành. Như một phép chứng minh không cần đặt bút, vẫn có thể thấy cô ấy sống như thế nào không phụ thuộc vào miệng lưỡi thế gian.

Khóc, không có nghĩa là yếu đuối. Chắc chắn vậy. Bởi yếu đuối chỉ là khi chúng ta quên mất việc phải yêu thương bản thân mình, để mặc cuộc đời của mình cho người khác nhào nặn. Sống không cần quá mạnh mẽ nhưng phải đủ bản lĩnh để giữ được cái khí chất cũng như kiêu hãnh của mình khi đi trên một thảm hoa hồng có gai.

St

Related Posts: