Thứ Năm, 6 tháng 4, 2017

Vừa tân hôn xong, tôi đã phải gạt nước mắt phục vụ bố chồng cho tới sáng

“Bố… bố… bố đừng bắt con làm thế. Con xin bố đấy, hôm nay là đêm tân hôn của con bố đừng khiến con khủng hoảng”.

Tôi yêu và cưới anh qua lời mai mối của 1 người họ hàng thân thiết. Lấy anh là cách duy nhất giúp tôi đổi đời, thoát khỏi cảnh chân lấm tay buồn ở vùng quê hẻo lánh này. Cuộc hôn này được sự ủng hộ hết mình của bố mẹ tôi vì chồng tôi là người hiểu chuyện và biết kiếm tiền.

Ngày cưới tôi xinh đẹp bao nhiêu thì anh bảnh trai bấy nhiêu. Khiến ai cũng phải trầm trồ khen ngợi chúng tôi đẹp đôi và tôi thật may mắn khi lấy được chồng giàu lại yêu vợ như thế. Được khen tôi cũng chỉ cười trừ cho qua, chứ ai biết được tương lai mai sau thế nào. Thôi thì còn chờ vào số phận và cách đối xử của nhà chồng với tôi nữa.

Kết thúc đám cưới tôi vội vã nên thay váy rồi xuống dọn dẹp. N hà anh toàn đàn ông nên việc gì cũng đến tay tôi. Nghe thằng em trai học lớp 9 của anh kể mẹ mất từ lúc nó mới chào đời mà tôi thương quá. 2 anh em chồng lớn lên trong sự đùm bọc của bố chồng, ắt hẳn ông đã phải vất vả và khổ sở thế nào trước cảnh gà trống nuôi con.

Vừa tân hôn xong, tôi đã phải gạt nước mắt phục vụ bố chồng cho tới sáng

Đêm tân hôn mà như thế này sao ? (ảnh minh họa)

Dọn dẹp xong chiến trường đám cưới cũng hơn 8h tối khiến tôi mệt phờ. Lên phòng tắm rửa xong đâu đấy thì đã thấy lão chồng say rượu ngủ không biết trời đất gì rồi. Thấy người ta bảo đêm tân hôn dù có chuyện gì xảy ra vợ chồng cũng nhất quyết phải “ấy” 1 phát nên tôi đánh liều gọi chồng dậy tân hôn bằng được. Người lão có rượu, lại cơn buồn ngủ luôn túc trực trong người lão chồng mắt nhắm mắt mở tân hôn qua quýt 1 tý rồi nằm ềnh ra ngủ khiến tôi tức không làm gì được.

Bực mình với lão chồng, tôi đi ra ngoài sân ngắm trời đất 1 tý cho thoải mái rồi vào ngủ. Ai ngờ vừa đi qua phòng bố chồng tôi giật mình sợ hãi thấy bố đang nằm giật đùng đùng trên giường. Hốt hoảng chạy vào gọi chồng xem bố làm sao thì gọi thế gọi nữa anh vẫn ngủ. Tức mình tôi chạy sang xem bố chồng, trời đất ơi bố trợn tròn mắt nhìn tôi co giật nhìn sợ quá. Tôi giữ chặt lấy bố chồng khóc nấc lên vì sợ mà tình hình vẫn không thay đổi gì.

– Bố… bố… bố đừng làm con sợ nữa được không? Con xin bố đấy, hôm nay là ngày vui của con bố đừng khiến con khủng hoảng….

Cứ gào khóc, cứ lấy tay giữ chặt người bố chồng mà bố cứ co giật rồi trợn tròn mắt. Mãi 1 lúc sau bố chồng mới hết co giật và dần tỉnh lại. Vội đi pha cho bố chồng cốc nước đường cho bố uống, mà tôi khóc hết nước mắt. Ai đời vừa tân hôn xong, phải nuốt nước mắt phục vụ bố chồng trong sợ hãi thế này chứ.

Vừa tân hôn xong, tôi đã phải gạt nước mắt phục vụ bố chồng cho tới sáng

Bố… bố… bố đừng làm con sợ nữa được không? (ảnh minh họa)

Bình tĩnh lại sau hơn tiếng bị như thế, bố chồng nắm tay tôi xin lỗi rối rít và khẽ nói rằng:

– Bố bị bệnh động kinh nên thi thoảng sẽ bị co giật như thế. May là có con đến giúp bố kịp thời không có lẽ bố đã đi rồi. Giờ già rồi không biết sống được bao lâu nữa, chỉ thương 2 thằng con trai của bố bơ vơ thôi.

– Bố đừng nói thế. Bố phải khỏe mạnh, phải sống lâu để bế cháu của chúng con nữa chứ. Bố mà có mệnh hệ gì chắc chúng con không sống nổi nữa. Thôi, bố nghỉ đi con về xem chồng thế nào. Anh ấy say rượu từ tối qua không biết giờ đỡ hơn tý nào chưa?

– Ừ, con về đi. Bố khiến con sợ hãi và khổ sở quá rồi.

Về phòng thấy ông chồng đang nôn ọe khắp giường khiến tôi choáng. Ai đời đêm tân hôn phải phục vụ cả bố chồng lẫn chồng trong nước mắt thế này chứ. Thôi thì chỉ mong sau đêm nay mọi chuyện sẽ ổn và chồng sẽ chú ý tới sức khỏe của bố hơn. Giờ tôi mới hiểu người ta bảo lấy chồng là lo vơ hết việc nhà chồng vào người mình.

Theo PNVN

Related Posts: