Hàng ngày. AT không gọi hay nhắn tin cho cô nữa thật. Cô thấy trống trải quá. Thỉnh thoảng cô vẫn với điện thoại như 1 thói quen. Rồi lại cười thầm “hâm thật”. Rồi cô nghĩ về cái mà cô gọi là “tình anh em, tình bạn”. Có phải do cô cố tình không đón nhận tình cảm của AT hay cô không phân biệt được tình yêu và tình bạn
Sau 4 ngày không liên lạc được. Nửa đêm đang ngủ cô nhận được tin nhắn của AT “nói chuyện đc không em”. Cô đọc xong tin nhắn không biết trả lời thế nào thì anh gọi. Cô để máy im lặng hết 1 hồi chuông. AT lại gọi
C: a lô
AT: ừ anh đây.
Nghe giọng nói của anh. Sao mà cô thấy ấm áp đến thế. Giọng cô nghẹn lại
AT: em
C: ừ
AT: anh không làm được
C: a gọi thế này là e biết rồi. Nhưng giờ phải làm sao?
AT: lại xí xóa nhé
C: a như trẻ con. Đâu phải cứ xí xóa là được.
AT: mấy ngày qua k nói chuyện cùng em. Anh như phát điên. Anh định về Hà Nội gặp em nhưng chỉ huy không cho ra
C: a đừng như thế nữa.
AT: hãy cho anh đc quan tâm em như cũ. Anh hứa sẽ không nhắc lại chuyện này nữa. Nha!
C: e nghĩ anh không làm đượ đc đâu. Chuyện này chả đi đến đâu cả
AT: thì em cứ coi như anh là người bạn, người anh ở xa như trước nay đi. Được không
Cô im lặng. Chẳng biết trả lời thế nào. Nửa muốn nửa không. Phần vì cô cũng chẳng biết mình muốn gì? Tình cảm dành cho anh như thế nào?????
AT ra quân như lời anh nói. Và đi học nghề ngoài Quảng ninh. Cô và AT vẫn giữ liên lạc như trước giờ. Hôm đi Quảng Ninh anh rẽ về Hà Nội gặp cô rồi đi ngay. Anh em chẳng nói chuyện được nhiều. AT nói nhớ cô quá nên về Hà Nội rồi đi luôn. Không mọi người lo
Ngày ngày đi học AT vẫn gọi điện nhắn tin cho cô. Thông báo hôm nay học cái gì. Anh như nào và cũng k quên hỏi han cô. Thỉnh thoảng AT vẫn nhắc lại chuyện tình cảm nhưng chỉ là bóng gió mà k dám nói thẳng như trước. Cô cũng dần suy nghĩ về chuyện này. Cô vẫn thường tâm sự vs e gái. Nó vẫn nói vs cô “hãy tìm người yêu mình nhiều hơn mình yêu người ta chj ak. Như thế sẽ bớt khổ”. Trái tim cô thì nhận thấy AT yêu cô thật lòng
Nhưng rồi trái tim và lý trí nó không đồng thuận nhau. Nhiều khi cô nghĩ. Hay cứ thử cho AT cơ hội. Hãy mở lòng mình yêu AT xem. Nhưng yêu thế này nó có đi đến dâu không? Khoảng cách địa lý. AT lại hơn cô ít tuổi quá. Giờ mới đi học. Biết tương lai thế nào? Nhiều lúc cô lại tặc lưỡi “cứ như này có sao đâu”
AT: anh phải học tiếng anh. Mà cái này anh mù tịt. E tìm mua hộ anh quyển từ điển nhé. Dậy anh học nữa
C: ừ. E còn thừa 1 quyển. E cho
AT: gửi cho a thế nào nhỉ?
C: tuần sau ông anh nhà bác e cưới. Nhà bác dưới đấy. E sẽ cầm xuống cho anh
AT: thật à? A nhớ e quá
C: này. Lại thế đấy
AT: ừ. Anh xin lỗi. Quên
Đấy. Mỗi lần như thế cô lại thấy tim như nghẹn lại. Và dần cô nhận ra cô yêu AT từ lúc nào. Tình yêu nó cứ lớn dần từng chút một trong tim cô. Cô háo hức chờ ngày đi Quảng Ninh. Cũng 4 tháng rồi cô không gặp anh. Cái cảm giác háo hức ấy thật lạ. Cô đứng đợi anh ở điểm dừng xe khách. Vừa xuống xe thấy cô. AT đã ngoắng cả lên. Anh em rủ nhau vào quán cafe. At cứ ngồi im nhìn cô
C: mặt e bị gì à?
AT: không
C: sao cứ nhìn? A làm em ngại đấy
AT: ô. Thế a ngồi đối diện em. Không nhìn em thì quay mặt ra cửa à?
C: anh đi học. Cũng mồm mép cãi phết rồi đấy.
AT vươn người. Cốc vào đầu cô 1 cái “ăn nói kiểu gì. A mà lại cãi em à”
AT: bao giờ e về
C: mai
AT: ở lại ngày kia về đi. Mai a đưa đi chơi. Chả mấy khi xuống đây
C: không. Cả nhà e thuê xe xuống. Mai cùng về thôi. Chơi bời gì
Mặt AT buồn hẳn. Lúc ra xe về. Nhìn ánh mắt AT mà cô cũng buồn quá. Lên xe còn nhắn tin. ” về cẩn thận nhé. Đến nhà bác alo anh”- “anh nghĩ e lạc chắc”- “không, anh chỉ sợ ai bắt cóc mất em thôi”-“the thì bố mẹ em lo chứ anh mắc mớ gì”. AT im lặng k rep lại
Cô không nhớ cô nhận lời yêu anh trong hoàn cảnh nào. Chỉ nhớ sau hôm gặp nhau ở Quảng Ninh khoảng 3 tháng. Cô nhắn tin cho anh “EM YÊU ANH”. Phải 30ph sau anh mới điện lại. Cô sợ cả phòng thức giấc nên mở cửa ra hành lang nói chuyện
AT: thật à em?
C: không. E đùa đấy
AT: thôi. Đừng trêu anh nữa. A cứ ngồi nhìn màn hình điện thoại. Và không tin vào sự thật
Co nghe thấy giọng a ngào ngào
C: anh khóc đấy à?
AT: không
C: sao e nghe giọng lạc lạc
AT: anh k tin vào điều mình nhìn thấy. E nói đi. Nói yêu anh đi
C: ừ. Em yêu anh
Cô và AT nói chuyện suốt đêm ấy. Và từ ngày hôm sau. Chế độ điện thoại ngoài lúc lên lớp ra. Về phòng là điện thoại bật liên tục. Vietel có dịch vụ miễn phí gọi 10ph. AT nói muốn nghe thấy tiếng cô cả ngày. Nấu cơm hay làm gì. Cứ để máy đấy. Vừa làm vừa chuyện
Và rồi từ đây các cuộc cãi nhau thường xuyên xảy ra. Cứ gọi điện không sao. Nhắn tin buổi tối là AT lại ngủ gật làm cô đợi mãi. Đỉnh điểm sau bao nhiều lần cô nhắc nhở AT không muốn nói chuyện hay buồn ngủ thì bảo để biết. Chứ k nói gì để đợi bực mình mà AT không thay đổi. Hôm đấy cô bực mình nhắn tin
C: buồn ngủ thì bảo chứ. Nói không hiểu gì à. Sao cứ phải để người khác bực mình. Éo hiểu anh bị làm sao nữa
Xong tức cô không ngủ được. Nửa đêm chắc AT tỉnh giấc nhận đươc tin nhắn của cô nên điện lại.
C: ừ
AT: anh xin lỗi. Nhưng sao e ăn nói thế với anh
C: h em đang ngủ. Đừng làm phiền
AT: anh đang nói
Giọng anh vẫn từ từ
C: anh ngủ chán mắt giờ lôi người khác dậy à.
AT: anh đang hỏi sao ăn nói thế với anh?
C: em vẫn thế đấy. Bực mình thì nói thế
AT: sao e bướng thế (giongj đã cáu lên)
C: ờ. Tính nó thế. Yêu đc thì yêu không yêu được thì nghỉ. Chia tay sớm đi cho khỏe
Cô bực mình cúp máy ngang. Nghĩ “tình đầu kéo dài đc 1 tuần. Hài thật”. AT gọi lại cô không nghe. Thấy gọi liên tục cô chùm chăn. Khóa máy ngủ. Và cứ để máy khóa vậy trong 3 ngày
Phải nói từ ngày nhận lời yêu. Cô “lên cơ” hẳn. Không còn sợ anh như trc. Nói gì AT cũng nghe. Chắc do đi học cùng các bạn ít tuổi. Sử dụng ngôn ngữ teen nhiều. Nên khi nghe mấy từ cô nói: củ chuối, vãi… AT không còn bắt bẻ nữa. Mà AT cũng nghe lời cô hơn chứ k bắt đc cô nghe lời răm rắp nữa
Cô mở máy lên. Hàng chục tin nhắn của anh. Tin thì xin lỗi. Tin thì năn nỉ cô đừng giận. Tin thì cáu vì không liên lạc đươc với cô. Chưa đọc hết. AT gọi
C: a lô
AT: sao e khóa máy lâu thế
C: máy của e thích khóa bao lâu chả được
AT: không thấy nhớ anh à. A đang phát điên đây
C: không
AT: thôi mà. Anh xin lỗi. Tại anh. Lần sau anh không thế nữa
C: ừ. Thế gọi e có chuyện gì không? ( cô cố tỏ ra lạnh nhạt)
AT: thôi mà. A xin lỗi rồi mà. Nha. Ghét thế nhở
C: dưới đấy mất điện hay mất nước
AT: không. Có mất gì đâu
C: thế không tắm à mà có ghét
Xong 2 đứa cười như được mùa. Nhiều khi cô thấy AT thật như đếm.
AT: em được lắm. Trước e có trêu anh thế bao giờ đâu
C: còn tái diễn đừng trách
AT: anh biết rồi mà. Mấy ngày khóa máy thấy nhớ anh không?
C: uhm. Có
AT: sắp 26.3. Trường anh có cắm trại đấy. Xuống đây đi. Nha
C: sao e phải xuống
AT: anh nhớ em m
C: nhớ thì anh phải lên chứ
AT: e biết rồi mà. Anh ở nhà bác. Bác anh khắt khe lắm. Không đi được
C: bao giờ?
AT: cuối tuần này. E xuống đây đi. A đưa e đến chỗ này. Đẹp cực
C: biết thế. Xem thái độ thế nào đã
AT: anh ngoan mà.
Lại nói. AT ở nhà bác ruột. Nhưng tính bác rất gia trưởng. Phần nữa AT không muốn bố mẹ dưới quê bị bác dâu gọi về nói “không biết dậy con”. Nên đi đâu, làm gì AT đều phải xin phép bác. Tối đi chơi phải về trước 9h. Đi học về phải nhanh chóng về nấu cơm, không được la cà. Ăn xong phải rửa bát. Cô cùng thầm cảm ơn 2 bác. Vì như thế AT mới không sa ngã vào môi trường nhiều nghiện và ăn chơi tại đất Quảng Ninh
Cuối tuần cô bắt xe xuống Quảng Ninh. Ngồi 5 tiếng đồng hồ cô mới xuống đến nơi. Đón cô, AT cười tươi. Cô yêu nụ cười hiền lành này. Anh nắm tay cô. Đây là buổi đầu tiên hẹn hò của 2 đứa. Tay anh ấm quá. At chở cô bằng xe đạp
AT: tay em đâu
C: làm gì
AT: không ôm anh vào. Gió biển thổi bay đấy
Cô nhẹ nhàng ôm eo, ngả đầu dựa lưng AT. Cái mùi này. Thơm quá. 1 bên là nhà. 1 bên là biển. Thật yên bình. Đang thả hồn theo gió. AT làm đứt mạch cảm xúc của cô
AT: phê
C: phê gì?
AT: phê anh ý. Sao ôm eo anh xong im lặng thế
C: thôi. Chả dám
C vờ buông tay ra. AT nhanh tay chụp lấy tay cô. Ôm anh như cũ. Cô ôm chặt hơn. Cảm giác thật hạnh phúc
AT: sao e lúc nào cũng như con sâu róm. Anh trêu cái gì là xù lông lên.
C: thế có yêu được hay không nào.
AT: có. Yêu mình em thôi. Ghét
Co mỉm cười. Lại ngả vào lưng anh. Thỉnh thoảng lại dúi mũi vào lưng anh để cảm nhận thấy hơi ấm từ người con trai này.
C: anh định đưa e đi đâu?
AT: bí mật
Rồi anh gửi xe ở nhà đứa bạn. 2 đứa bắt xe bus Bãi cháy- Vân đồn. Lên xe cô thấy AT nói chuyện với chj phụ xe rất thân thiết. Ra là AT vẫn đi xe này đi học. Ngồi trên xe. Tay AT luôn nắm tay cô. Xe đông quá. Không có ghế ngồi. AT bám tay cầm. Còn cô bám người anh. Trông như hình ảnh cha con. Chị phụ xe cứ nhìn 2 đứa cười cười
C: này. Anh cao mét bao nhiêu vậy
AT: sao?
C: hỏi thì nói đi. Sao trăng gì?
AT: mét 74 gì đấy.
Trời. Anh thấy cô cao thật nhưng không nghĩ cao như thế. Cô có mét rưỡi cả guốc. AT như đoán được suy nghĩ của cô
AT: sao thế nấm?
C: này…
AT nhìn cô cười khiêu khích. Tiện đang bám người anh. Cô véo cho 1 cái. AT nhăn mặt không dám phản ứng quá. AT đưa cô ra cảng Cái Rồng. 2 đứa ngồi thuyền ra đảo khỉ. Anh giới thiệu thế. Đảo này mới khai thác còn ít người đến. Có núi. Trên ấy người ta thả khỉ tự do. Thật thích. Có biển, có cát, có núi, có hang động…
AT dắt cô vào hang động. Mát lạnh mguoiwf. Cảm giác khoan khoái. AT cầm tay cô dắt. At đi trước. Đến chôc nào có mỏm đá anh lại bảo cô cúi xuống.
Đang đi. Bỗng AT dừng lại
C: sao? Chỗ này có cái gì
AT: không
C: đang đi sao anh dừng lại
Trong này tối thui. Đúng đoạn này người ta chưa lắp đèn. Cô chẳng nhìn thấy gì cả. Bất giác thấy run người
AT: anh yêu em
Rồi AT ghì cô tựa vách hang. Trao cô nụ hôn nồng ấm. Nụ hôn đầu đời của cô. Giờ cô mới biết hôn là thế nào. Cô đơ người vì bất ngờ và vì cô chả có kinh nghiệm hôn. Cô đã yêu bao giờ đâu. AT cũng vụng về chả kém. AT từ từ buông cô ra
AT: e sao thế?
Cô xấu hổ nép vào ngực anh. Trống ngực AT đang đập như trống hội
Cô đánh trống lảng: tim anh đập này
AT: to lắm à?
C: ừ
AT: anh hạnh phúc quá. Không ngờ có ngày em đồng ý nhận lời anh. Nhưng sao anh hôn e mà e đứng như gỗ vậy
C: anh hỏi buồn cười. Người ta ngại chứ sao. Nụ hôn đầu của e m
AT: thật hả
C: chẳng thế. Mà e thấy anh cũng lóng ngóng m
AT: e cũng cướp nụ hôn đầu của anh.
C: điêu vừa
AT: thật m
Rồi AT lại cúi xuống hôn cô. Lần này cả 2 chủ động hơn. Anh ghì chặt cô hơn. Dường như thế giới giờ chỉ còn 2 người.
May quá. Khu này ít người đến nên không bị ai phát hiện. Không chắc cô không biết giấu mặt đi đâu mất. 2 người dắt nhau leo núi. Ngắm khỉ. Khỉ ở đây cụng bạo người. Đồ ăn 2 người xách theo bị lũ khỉ giật ăn hết. Chắc chúng đói quá. Thỉnh thoảng AT lại ghé vào thơm má hoặc hôn môi cô. Buổi chiều 2 đứa xuống nghịch biển. Đúng là “nghịch” thật. Vì không mang đồ nên không tắm được. Chỉ nghịch sóng và lội nước thôi. AT còn bắt được con sao biển bị dạt vào bờ. Thật thú vị
Theo Afamily