2 đứa lại cuón vào việc học. Tình cảm ngày một lớn dần lên. Sau buổi ở ký tục ấy. Cô càng yêu và nhớ AT. Cái mùi cơ thể anh. Nó như kiểu kích thích dây thần kinh nhớ của cô thì phải. AT cũng chẳng kém.
– thôi nhớ. Từ nay không nhắc lại chuyện ngày hôm đấy nữa nhá. Anh nghĩ là lại nhớ em không chịu được
– Thì anh khơi m
– ừ. Không nhắc. Không khơi nữa. Mà e không có ý định cho bố mẹ biết chuyện tình cảm của bọn mình
– có. Chắc mẹ cũng đoán ra rồi. H thì nó biết từ đầu rồi
– thế bao giờ cho anh về nh
– cuối tuần sau em về nhà. Anh về đc không?
– ừ. Ra mắt bố mẹ vợ tương lai
– gì mà bố mẹ vợ tương lai. Chưa chắc nha
– Anh đã bảo e cơ mà. Anh xin em đấy. E đừng như thế được không. Yêu nhau còn chả đủ. Cứ kiểu đấy. Bực mình
Cô thấy nhiều khi thật vô tâm với AT. Bởi trong cô luôn nghĩ tình yêu này có đi đến đâu hay không. Nhưng nhiều lúc thấy thương AT lắm. Cô cảm thấy AT và cô yêu nhau thật lòng. Không vì danh lợi, tiền bạc hay gì hết. Cứ yêu thì biết là yêu thôi
Như đã hẹn. AT về nhà ra mắt bố mẹ cô. AT lên xe lúc 1h sáng
– anh vừa lên xe nhé
– Sao anh đi sớm thế? 2 bác cũng cho anh đi à?
– bọn anh đang thực hành. Phải đi thực tế các xưởng. Anh nói dối bác phải ngủ ở xưởng hôm nay. Xong anh ở nhờ phòng thằng bạn
– Bác biết bác chửi chết
– Bác không biết đâu. A đi sớm về gặp e. Bên em cả ngày cho đỡ nhớ. Thôi. Mít ngủ đi. Anh chợp mắt tí. Gần đến nơi anh gọi. Hôn em!
Cô cúp máy. Nằm chả ngủ được. Ngóng anh. Cô đã nói trước với bố mẹ là cuối tuần có bạn về chơi. Bố mẹ cô cũng phần nào đoán ra. Bố mẹ chỉ ừ chứ không hỏi gì thêm. Thỉnh thoảng cô lại nhắn xem AT về đến đâu rồi. 5h sáng anh dã về tới nơi. Lục đục dậy đi đón anh. Đường chỗ nhà cô vắng mà lại to. Nên cô để anh cầm lái
– Lái cho tử tế vào. A mà còn đi như lần trc. Em đuổi xuống chứ không cho ngồi sau xe nữa đâu
– anh biết rồi. Dây bảo hiểm đâu
– Đây- cổ mỉm cười rồi ôm eo anh.
Về gần khu nhà cô. Cô thả tay ra. Ngồi dịch ra một đoạn
– sao em lại thả tay
– Em sợ mọi người dị nghị
– Dị nghị gì?
– Ôm eo trai ý. Khu e người ta kỳ lắm. Con gái con lứa ôm eo trai. Mai cả khu đồn. Đến tai bố mẹ em không hay đâu
– Ừ. Tí về rồi ôm bù
Về đến nhà cô. Chưa ai dậy cả. Còn sớm quá mà. Cô đưa anh qua phòng cô. Vừa vào phòng AT lại ôm chặt lấy cô. Sáng sớm lại cho nhau ăn cháo lưỡi. Sợ bố mẹ dậy mà thấy AT bước ra từ phòng cô ra. Bố mẹ kiểu gì cũng mắng. Cô bắt AT ra ghế phòng khách ngồi. 2 đứa đi ăn sáng, đi chợ rồi quay lại nhà cô.
– cháu chào 2 bác ạ
– Cháu vào nhà ngồi chơi- mẹ cô đáp lại
– xuống lâu chưa?- bố cô hỏi
– Con bắt xe lúc 1h sáng. Về đến đây lúc 5h ạ
– Mày đi đánh du kích à mà đi sớm thế?
Bố cô tính thế. Lúc nào cũng xuề xòa không câu lệ. AT gãi đầu cười
– Bác cứ trêu con
Rồi bố cô đi chơi. Mẹ cô chắc biết ý cũng sang hàng xóm chơi. 2 đứa ngồi phòng khách nói chuyện
– sao không vào phòng em mà ngồi đây vậy
– vào làm gì. Ngồi đây đi
– ngồi đây không được ôm em. Không được hôn nữa
– a có tin em tát anh bây giờ k? đang ở nhà em đấy. Đừng có vớ vẩn.
– Thế thôi. Lần sau không về nhà e nữa. Sang trường thôi
– vớ vẩn. Thế khỏi về luôn đi nhá
– Ghét
– Thế anh về không có quà 8.3 cho e à?
– A là quà đây còn gì
Cô vờ dỗi quay mặt đi
– qua ngày rồi còn gì
– vâng. Tất nhiên
– thôi. Đừng dỗi anh. H em thích gì. Anh đưa đi mua
Đấy. Củ chuối lắm mà. Thích gì anh đưa đi mua thì còn nói chuyện gì nữa. Người đâu mà khô như ngói. Đòi thế thôi. Chứ cô cũng chẳng muốn mua gì. Còn để dành tiền cho anh đi lại
Gần trưa H mới ngủ dậy. 2 chj em cô nết ngủ giống hệt nhau. Ngủ thay ăn được
– chào em. Em là H hả. Anh nghe chj P nói tới em nhiều lần rồi.
– vâng. Em nghe danh cũng đã lâu. Nay mới đc gặp
– nghe như phím kiếm ý nhỉ? Các hạ không dám
3 anh em phá lên cười. AT cũng là người dễ gần và dễ bắt chuyện. Vào bữa cơm bố mẹ cô mới hỏi chuyện AT nhiều hơn
-Thế mày quê đâu nhỉ?- bố cô hỏi
– kìa bố. Bố xưng hô gì buồn cười thế- con em cô mắng bố
– kệ tao. Thế cho nó dễ nói chuyện
– em để bác vs anh tự nhiên đi. Không sao mà. Dạ. Cháu quê Hà Nam ak
– À. Thế cùng quê tao rồi. Huyện nào nhỉ
– Dạ huyện… ak
– À. Quê gốc t ở đấy. Đồng hương nhỉ?
– vâng. Cháu với P là bạn. Cháu về chơi trước là để biết nhà. Sau là xin phép 2 bác cho cháu thường xuyên về nhà mình chơi ạ
– ừ. Rảnh thì về đây chơi. Tao nói trước về thì tự cơm nước. Chứ tao không phục vụ đâu đấy
– dạ bác. 3 mẹ con cô ngồi nghe chuyện thôi. Thỉnh thoảng chêm vào. Nhưng đúng là bố cô sỗ quá. Làm cô xấu hổ với AT. Ăn xong cô bắt AT vào phụ cô rửa bát. Bố cô ngồi ngoài quát vào “thằng kia. Ngồi uống nước. Chứ mày vào đấy làm gì”
– Dạ. Con phụ P rửa bát ak
– đấy không phải việc của mày. Con P rửa đi. Bắt nạt gì nó
– C: bắt nạt gì mà bắt nạt. Bố kệ anh ý. Ăn xong phải rửa cùng con chứ
B: Gọi con H rửa cùng. Thằng T ra đây
– At: dạ thôi. Bác cứ để cháu rửa cùng P cho nhanh. Bác đi nghỉ đi ak
Bố cô không nói gì. Vào phòng nằm nghỉ. AT ra tráng bát phụ cô
– Sợ bố em không
– không. Sợ gì
– Bố xưng mày tao hơi vô duyên nhể
– Anh thích thế. Thế cho gần gũi. Bố em gia trưởng nhỉ
– Ừ. Trưởng giả. Mẹ chịu được chứ em thì không. Anh mà gia trưởng em tống cổ
– vâng. Anh thì sợ em rồi.
Rửa bát xong AT ra bàn ngồi nói chuyện với mẹ
– bác không nghỉ trưa ak
– ừ. 2 đứa quen nhau lâu chưa.
– dạ. Quen thì hơn 2 năm. Còn 2 chúng cháu mới yêu đc hơn 1 năm ak.
– bác thì không cấm cản gì cả. Nhưng 2 đứa còn đi học. Nên cứ làm bạn đi đã. Bảo ban nhau học hành
– Vâng
Rồi AT nháy cô vào phòng. Cô biết anh lại đang lên cơn rồi. Nói chuyện 1 lúc nữa thù mẹ cô đứng lên.
– P. Đưa bạn vào nghỉ không chiều về mệt
Được lời như cởi tấm lòng. AP cười tươi như hoa. Vào đến phòng…
Vậy là bố mẹ cô không phản đối chuyện tình cảm của 2 đứa. Mẹ luôn nhắc cô con gái phải giữ lấy thân rồi khôn ba năm dại 1 giờ.
AT không đi bán buổi tối nữa. Vì học buổi sáng nên AT xin đi làm thêm buổi chiều. AT xin vào xưởng nhôm kính làm thợ phụ. Buổi tối lại đi làm ở sàn nhảy. Anh thông báo với cô. Cô dãy nảy lên
– không được. Anh làm xưởng nhôm kính thì được. Chứ làm sàn e không nghe đâu
– sao lại không. Làm đến 12h đem thôi.
– e không nói đến thời gian. E nói đến môi trường làm việc. Anh còn lạ gì môi trường dưới đấy. Nghiện ngập, hút chích, gái gú
– A biết tính anh mà. Anh không hư đâu
– em không thích. Anh xem anh xem. Cao, trắng, đẹp zai. Vào đấy toàn bọn váy ngắn đến cạp. Cổ áo trễ tận rốn. Hay anh thích thế
– Em đang ghen đấy à. Ghét thế nhỉ
– Em không ghen. Mà đang nói để a hiểu. Còn đấy. Thích thì cứ đi làm. Chia tay đi. Không phải xin phép ai cả
– Nào. Lại thế. Em không tin tưởng anh
– Không. 2 đứa cách nhau 200km. Em k biết anh làm gì, như nào
– Thôi. Đừng thế mà. Banh anh làm ở đấy rồi. Lương cao. Mà còn được bo nữa. Anh muốn kiếm nhiều tiền để có tiền về với em m
– Thôi khỏi về đi.
Cô cúp máy ngang chừng vì tức quá. Sao cứ phải làm việc đấy chứ. Điên hết cả người. At điện lại liên tục.
– A cút đi. Muốn làm gì thì làm
– e đang quát anh đấy à? Nói với anh hõn thế
– ừ. Đang quát. Đang hỗn đấy. Sao?
– anh nhờn với em nên em láo toét thế
– E đã nói rồi mà. Chia tay đi. Rồi muốn làm gì thì làm
Cô lại cúp máy ngang chừng. AT gọi lại mấy cuộc cô tắt nguồn. Vứt máy vào góc giường. Mỗi khi cãi nhau cô vẫn thế. Cái thái độ thách thức, xong tắt nguồn im lặng. Mặc xác ai. Cô biết thế là hỗn. Nhưng tức lên là họng cô tức cứng, khôbg kiểm soát được. Cứ vậy cô đắp chăn đi ngủ
Sáng hôm sau cô mở máy cũng không thấy AT nhắn tin gì cả. Cả ngày máy cũng không có tin nhắn hay cuộc gọi nào của AT. Cô lại càng bực. Sao lại có thái độ vậy với cô chứ
Theo Afamily