Thứ Năm, 15 tháng 6, 2017

Nếu được chọn lại em có lấy anh không – Phần 10

Hắn đi rồi, hồn vía của tôi mới quay trở lại, tình huống vừa rồi quá nguy hiểm, đúng là hắn quá manh động.

Tôi sực nhớ ra phải gọi lại để Trúc đỡ lo lắng, sau đó rửa mặt cho tỉnh táo, rồi bước vội ra ngòai.

Giờ lành đã điểm, nhạc nổi lên, tất cả huớng mắt về phía trọng tâm sân khấu, tôi dắt Trúc lên sân khấu truớc cái nhìn trầm trồ của nhiều nguời, MC cất lời giới thịêu, tôi nhìn thấp thoáng bóng của Tùng nấp sau cột đèn đằng truớc. Hắn nhìn chằm chằm về phía chúng tôi. Lòng tôi lại dấy lên những lo lắng bất an, không biết hắn có giở trò để phá nát đám cuới này không? Tôi bồn chồn không yên, hi vọng hắn đủ tỉnh táo để nhận thức đuợc những việc mình làm. Nắm tay Trúc mà tôi ngỡ tay mình đông đá. Có lẽ Trúc cảm nhận đuợc nên nhanh chóng hỏi tôi

– Anh sao thế? Sao tay anh lạnh ngắt vậy?

– Không sao, tại anh hơi hồi hộp thôi.

Mc yêu cầu chúng tôi trao nhẫn cuới, tôi run rẩy lo lắng lồng vào tay em chiếc nhẫn kim cuơng mà tôi đã dày công tìm kiếm và đặt hàng. Mọi nguời ai nấy đều vỗ tay sau khi chúng tôi trao cho nhau một nụ hôn.

Tôi dáo dác tìm kiếm bóng dáng Tùng, có lẽ cậu ta đã bỏ đi rồi. Cũng may cậu ta ko làm gì phá bĩnh cả.

Cuối cùng thì tiệc cuới cũng thành công tốt đẹp. Sau khi tiễn các vị khách cuối cùng ra về, cũng là lúc nguời tôi mỏi rã rời. Đúng là đầu óc tôi hôm nay căng như dây đàn, hòan tòan không cảm nhận đc cái hạnh phúc trong ngày cuới của mình, nỗi sợ hãi đã đè bẹp tất cả niềm vui.

Trúc còn mệt hơn tôi, nhìn cô ấy khổ sở trong chiếc váy dài, ôm sát nguời, tôi lại thấy thuơng. Tôi tiến lại gần em, nhắc em đi vào bên trong thay bộ đồ khác cho dễ chịu, đỡ vuớng víu. Còn mẹ tôi thì đang đứng trò chuyện cùng mấy bà bạn thân. Còn lại mình tôi nhìn lại những gì còn sót lại sau đám cuới, tôi chợt bần thần nhớ lại câu nói của Tùng

” Nếu làm cô ấy rơi một gịot nuớc mắt, tao sẽ tìm mày tính sổ”

Tôi thấy tức cười, hắn quả là lo xa quá rồi, tôi sao nỡ để Trúc rơi nuớc mắt cơ chứ?

Mẹ tôi từ xa tiến lại, bà vỗ vai tôi hỏi

– Trúc đâu ?

Tôi chỉ vào dãy nhà vệ sinh nói

– Con bảo vợ con đi thay đồ, lát ra ngay ấy mà mẹ!

Bà nhìn khắp cùng, thở dài nói

– Cuối cùng thì tất cả cũng đã xong, thế là thỏa lòng mong mỏi của anh rồi nhé!!!

– Vâng!!! Qua hôm nay con mới biết, mẹ đúng là nguời phụ nữ tuyệt vời nhất đấy! Ko thể chê cái đám cuới này ở điểm nào đuợc.

Tôi nũng nịu ôm chầm lấy eo mẹ, bà mắng

– Bố anh, chỉ đuợc cái nịnh bợ. Cố mà sống cho tốt, đừng để tôi phải phiền lòng là tôi mừng rồi.

– Tuân lệnh mẹ!!!

*****

Cuộc sống của tôi cứ thế êm ả trôi trong khoảng thời gian sau đó. Em sống khá dung dị, biết điều, lễ phép nên hầu như tôi không thấy mẹ tôi phàn nàn tiếng nào. Cuộc sống vợ chồng cũng ko có biến động, duy có một điều làm tôi hơi buồn, đó chính là việc em hơi ít nói. Phàm những việc quan trọng mới thấy em lên tiếng..

Trong thời gian mang thai, em khá vất vả vì nghén nhiều, tôi đề xuất em nên nghỉ việc ở công ty, ở nhà duỡng thai cho khoẻ, do dự mãi em mới quýêt định ở nhà. Tôi thuờng cố gắng thu xếp công việc để về sớm với hai mẹ con. Nói chung, cuộc sống của tôi khá là êm ả…

Cho tới ngày con gái của tôi tròn một tuổi!!!

Tôi không hiểu tại sao hai vợ chồng chúng tôi đều khoẻ mạnh, thông minh, mà con gái chúng tôi lại không đuợc thừa huởng những thứ đó . Con bé đặt đâu nằm đấy, ko cuời đùa chuyện trò khi có nguời hỏi chuyện, hai vợ chồng tức tốc đưa con đi khám mới biết, vì vấn đề bất thuờng nhiễm sắc thể bào thai, nên con bé có khả năng cao bị chậm phát triển. Cả nhà chúng tôi rụng rời chân tay khi phát hiện sự thật đau lòng ấy. Nhìn đứa con bé bỏng, kết tinh của hai chúng tôi bị như vậy, tim gan tôi như vỡ ra. Bác sĩ an ủi, nói rằng nếu gia đình tôi cố gắng, thì con bé sẽ có nhiều tiến triển tốt hơn trong tuơng lai.

Trúc khóc rất nhiều, là một nguời mẹ chứng kiến đứa con mình sinh ra ko đuợc bình thuờng như bao đứa trẻ khác cảm giác bất lực, có lỗi với con vô cùng, tôi hiểu điều đó. Nhưng mẹ tôi, từ ngày biết chuyện, mà trở thành một con nguời khác, bà đay nghiến Trúc nhiều hơn. Bà đổ lỗi đứa bé bị như thế là do Trúc. Bà nói Trúc là nguời phụ nữ vô dụng, ko biết sinh con. Đã nhiều lần vì chuyện này mà tôi với mẹ đã cãi nhau. Lỗi chẳng thuộc về ai hết. Lỗi là do số phận. Là do tôi ăn ở ko tốt nên bị trời trừng phạt

Tôi đã nhiều lần muốn hét lên như thế.

Nhưng rồi chính bản thân tôi cũng dần cảm thấy mệt mỏi, chuyện công ty, chuyện gia đình, chuyện con cái.

Mọi nguời ở công ty ko ai biết chuyện về bé con nhà tôi. Rằm trung thu, công ty tổ chức phát quà cho các cha các mẹ có con nhỏ. Mọi nguời háo hức kêu tôi bế bé con đến cty cho mọi nguời xem mặt. Họ đóan con gái tôi sẽ giỏi như bố, xinh như mẹ. Đúng, nó xinh như mẹ, còn giỏi như bố thì….tim tôi thắt lại.

Tôi từ chối chuyện mang con đến. Tôi sợ xấu hổ với mọi nguời, quả thật trong một vài khoảnh khắc tôi đã nghĩ như thế. Xưa nay tôi vốn trọng sĩ diện, với tôi, thứ gì đi cạnh tôi cũng phải thật hòan mỹ, tôi muốn ai nhìn vào tôi cũng phải dành những lời tán thuởng, khen ngợi. Tôi sợ nguời ta sẽ chỉ vào con tôi vì xì xào to nhỏ. Tôi sợ….

Chị gái tôi, chị Nga đưa cả gia đình chị ấy về thăm ngoại. Chị ấy đã viên mãn với một trai một gái thông minh xinh xắn. Ngày chị ấy gọi điện báo là sẽ ra Bắc, mẹ tôi vui mừng hết thảy. Còn cho gíup việc dọn một căn phòng thật rỗng rãi để cả gia đình chị ấy nghỉ ngơi.

Ngày đón chị từ sân bay về, căn nhà của tôi xôm như chẩy hội, truớc đó, mỗi lần tôi về nhà không khí lúc nào cũng u ám, mẹ tôi chẳng nở nổi một nụ cuời. Từ ngày biết chuyện bé Hân nhà tôi có vấn đề, bà tỏ ra xa lánh cháu nội hơn. Chẳng mấy khi thấy bà bế cháu, còn đằng này, cháu ngọai về, bà tíu tít bồng bế chơi với chúng nó rất vui vẻ. Tôi dần nhận ra sự bất công ở đây.

Trúc xuống phòng khách chào hỏi chị và anh rể. Nhìn thấy Trúc, chị tôi hỏi.

– Bé nhà mợ đâu? Cho nó xuống đây chơi với anh chị cho vui.

Tôi chột dạ, anh chị tôi chưa biết chuyện bé Hân nhà tôi nên hỏi vô tư như thế. Chưa để Trúc kịp trả lời, tôi cắt ngang..

– Chắc con bé nó đang ngủ, phải không em?

Trúc bất giác nhìn tôi, vài giây, như chợt hiểu điều gì đó, em nói

– Vâng, con bé vừa ngủ xong, em tranh thủ xuống làm vài món, lát nữa cả nhà cùng dùng bữa.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, có lẽ Trúc hiểu ý tôi bíêt tôi muốn gì.

Có mẹ tôi thì vừa nhìn Trúc, vừa thở dài thuờn thuợt. Đến nỗi, chị gái tôi còn phải hỏi có chuyện gì. Mẹ tôi định nói thật mọi thứ ra, nhưng tôi kịp ngăn lại.

– Mẹ, ra xem hai đứa nó làm gì ngòai sân kìa.

Mẹ tôi định kể hết ra, nhưng lo cho hai đứa cháu, bà vội chạy ra ngòai trông chừng hai đứa. Chị gái thấy tôi ngồi thừ ra, lại trêu tôi

– Cậu Bình, bảo mợ sinh thêm đứa cháu trai nữa cho bà nội nó mừng. Với lại cho con bé chị còn có em chơi cùng, đằng nào cũng bận con nhỏ, bận luôn một thể, sau này tha hồ rảnh rang, như anh chị này, bây giờ chả phải lo nghĩ gì cả.

Tôi cuời khổ, cay đắng tự nghĩ thầm, bà chị mình có biết hòan cảnh nhà mình đâu mà nói như thế. Một đứa đã đủ làm Trúc khổ tâm quá rồi. Thêm đứa nữa làm sao em kham nổi.

Đột nhiên bé Hân khóc ré lên ở trong phòng, tôi hốt hoảng gọi Trúc. Nhưng Trúc còn đang bận ở trong bếp. Truớc giờ tôi đâu có biết dỗ con đâu. Tôi lật đật định chạy lên xem có chuyện gì. Nhưng chị Nga ngăn tôi lại, chị bảo

– Cậu ngồi đây với anh, để chị chạy lên xem sao.

Tôi không biết phải ngăn cản chị như thế nào. Đành để chị chạy lên phòng. Tôi ngồi duới nhà mà lòng như thiêu như đốt. Cùng là nguời nhà, tôi biết sớm muộn gì thì chị tôi cũng phát hịên ra bất thuờng của con bé Hân nhưng thực lòng tôi ko thể chịu đựng nổi sự đả kích lớn như thế này

Hắn đi rồi, hồn vía của tôi mới quay trở lại, tình huống vừa rồi quá nguy hiểm, đúng là hắn quá manh động.

Tôi sực nhớ ra phải gọi lại để Trúc đỡ lo lắng, sau đó rửa mặt cho tỉnh táo, rồi bước vội ra ngòai.

Giờ lành đã điểm, nhạc nổi lên, tất cả huớng mắt về phía trọng tâm sân khấu, tôi dắt Trúc lên sân khấu truớc cái nhìn trầm trồ của nhiều nguời, MC cất lời giới thịêu, tôi nhìn thấp thoáng bóng của Tùng nấp sau cột đèn đằng truớc. Hắn nhìn chằm chằm về phía chúng tôi. Lòng tôi lại dấy lên những lo lắng bất an, không biết hắn có giở trò để phá nát đám cuới này không? Tôi bồn chồn không yên, hi vọng hắn đủ tỉnh táo để nhận thức đuợc những việc mình làm. Nắm tay Trúc mà tôi ngỡ tay mình đông đá. Có lẽ Trúc cảm nhận đuợc nên nhanh chóng hỏi tôi

– Anh sao thế? Sao tay anh lạnh ngắt vậy?

– Không sao, tại anh hơi hồi hộp thôi.

Mc yêu cầu chúng tôi trao nhẫn cuới, tôi run rẩy lo lắng lồng vào tay em chiếc nhẫn kim cuơng mà tôi đã dày công tìm kiếm và đặt hàng. Mọi nguời ai nấy đều vỗ tay sau khi chúng tôi trao cho nhau một nụ hôn.

Tôi dáo dác tìm kiếm bóng dáng Tùng, có lẽ cậu ta đã bỏ đi rồi. Cũng may cậu ta ko làm gì phá bĩnh cả.

Cuối cùng thì tiệc cuới cũng thành công tốt đẹp. Sau khi tiễn các vị khách cuối cùng ra về, cũng là lúc nguời tôi mỏi rã rời. Đúng là đầu óc tôi hôm nay căng như dây đàn, hòan tòan không cảm nhận đc cái hạnh phúc trong ngày cuới của mình, nỗi sợ hãi đã đè bẹp tất cả niềm vui.

Trúc còn mệt hơn tôi, nhìn cô ấy khổ sở trong chiếc váy dài, ôm sát nguời, tôi lại thấy thuơng. Tôi tiến lại gần em, nhắc em đi vào bên trong thay bộ đồ khác cho dễ chịu, đỡ vuớng víu. Còn mẹ tôi thì đang đứng trò chuyện cùng mấy bà bạn thân. Còn lại mình tôi nhìn lại những gì còn sót lại sau đám cuới, tôi chợt bần thần nhớ lại câu nói của Tùng

” Nếu làm cô ấy rơi một gịot nuớc mắt, tao sẽ tìm mày tính sổ”

Tôi thấy tức cười, hắn quả là lo xa quá rồi, tôi sao nỡ để Trúc rơi nuớc mắt cơ chứ?

Mẹ tôi từ xa tiến lại, bà vỗ vai tôi hỏi

– Trúc đâu ?

Tôi chỉ vào dãy nhà vệ sinh nói

– Con bảo vợ con đi thay đồ, lát ra ngay ấy mà mẹ!

Bà nhìn khắp cùng, thở dài nói

– Cuối cùng thì tất cả cũng đã xong, thế là thỏa lòng mong mỏi của anh rồi nhé!!!

– Vâng!!! Qua hôm nay con mới biết, mẹ đúng là nguời phụ nữ tuyệt vời nhất đấy! Ko thể chê cái đám cuới này ở điểm nào đuợc.

Tôi nũng nịu ôm chầm lấy eo mẹ, bà mắng

– Bố anh, chỉ đuợc cái nịnh bợ. Cố mà sống cho tốt, đừng để tôi phải phiền lòng là tôi mừng rồi.

– Tuân lệnh mẹ!!!

*****

Cuộc sống của tôi cứ thế êm ả trôi trong khoảng thời gian sau đó. Em sống khá dung dị, biết điều, lễ phép nên hầu như tôi không thấy mẹ tôi phàn nàn tiếng nào. Cuộc sống vợ chồng cũng ko có biến động, duy có một điều làm tôi hơi buồn, đó chính là việc em hơi ít nói. Phàm những việc quan trọng mới thấy em lên tiếng..

Trong thời gian mang thai, em khá vất vả vì nghén nhiều, tôi đề xuất em nên nghỉ việc ở công ty, ở nhà duỡng thai cho khoẻ, do dự mãi em mới quýêt định ở nhà. Tôi thuờng cố gắng thu xếp công việc để về sớm với hai mẹ con. Nói chung, cuộc sống của tôi khá là êm ả…

Cho tới ngày con gái của tôi tròn một tuổi!!!

Nếu được chọn lại em có lấy anh không – Phần 10

Tôi không hiểu tại sao hai vợ chồng chúng tôi đều khoẻ mạnh, thông minh, mà con gái chúng tôi lại không đuợc thừa huởng những thứ đó . Con bé đặt đâu nằm đấy, ko cuời đùa chuyện trò khi có nguời hỏi chuyện, hai vợ chồng tức tốc đưa con đi khám mới biết, vì vấn đề bất thuờng nhiễm sắc thể bào thai, nên con bé có khả năng cao bị chậm phát triển. Cả nhà chúng tôi rụng rời chân tay khi phát hiện sự thật đau lòng ấy. Nhìn đứa con bé bỏng, kết tinh của hai chúng tôi bị như vậy, tim gan tôi như vỡ ra. Bác sĩ an ủi, nói rằng nếu gia đình tôi cố gắng, thì con bé sẽ có nhiều tiến triển tốt hơn trong tuơng lai.

Trúc khóc rất nhiều, là một nguời mẹ chứng kiến đứa con mình sinh ra ko đuợc bình thuờng như bao đứa trẻ khác cảm giác bất lực, có lỗi với con vô cùng, tôi hiểu điều đó. Nhưng mẹ tôi, từ ngày biết chuyện, mà trở thành một con nguời khác, bà đay nghiến Trúc nhiều hơn. Bà đổ lỗi đứa bé bị như thế là do Trúc. Bà nói Trúc là nguời phụ nữ vô dụng, ko biết sinh con. Đã nhiều lần vì chuyện này mà tôi với mẹ đã cãi nhau. Lỗi chẳng thuộc về ai hết. Lỗi là do số phận. Là do tôi ăn ở ko tốt nên bị trời trừng phạt

Tôi đã nhiều lần muốn hét lên như thế.

Nhưng rồi chính bản thân tôi cũng dần cảm thấy mệt mỏi, chuyện công ty, chuyện gia đình, chuyện con cái.

Mọi nguời ở công ty ko ai biết chuyện về bé con nhà tôi. Rằm trung thu, công ty tổ chức phát quà cho các cha các mẹ có con nhỏ. Mọi nguời háo hức kêu tôi bế bé con đến cty cho mọi nguời xem mặt. Họ đóan con gái tôi sẽ giỏi như bố, xinh như mẹ. Đúng, nó xinh như mẹ, còn giỏi như bố thì….tim tôi thắt lại.

Tôi từ chối chuyện mang con đến. Tôi sợ xấu hổ với mọi nguời, quả thật trong một vài khoảnh khắc tôi đã nghĩ như thế. Xưa nay tôi vốn trọng sĩ diện, với tôi, thứ gì đi cạnh tôi cũng phải thật hòan mỹ, tôi muốn ai nhìn vào tôi cũng phải dành những lời tán thuởng, khen ngợi. Tôi sợ nguời ta sẽ chỉ vào con tôi vì xì xào to nhỏ. Tôi sợ….

Chị gái tôi, chị Nga đưa cả gia đình chị ấy về thăm ngoại. Chị ấy đã viên mãn với một trai một gái thông minh xinh xắn. Ngày chị ấy gọi điện báo là sẽ ra Bắc, mẹ tôi vui mừng hết thảy. Còn cho gíup việc dọn một căn phòng thật rỗng rãi để cả gia đình chị ấy nghỉ ngơi.

Ngày đón chị từ sân bay về, căn nhà của tôi xôm như chẩy hội, truớc đó, mỗi lần tôi về nhà không khí lúc nào cũng u ám, mẹ tôi chẳng nở nổi một nụ cuời. Từ ngày biết chuyện bé Hân nhà tôi có vấn đề, bà tỏ ra xa lánh cháu nội hơn. Chẳng mấy khi thấy bà bế cháu, còn đằng này, cháu ngọai về, bà tíu tít bồng bế chơi với chúng nó rất vui vẻ. Tôi dần nhận ra sự bất công ở đây.

Trúc xuống phòng khách chào hỏi chị và anh rể. Nhìn thấy Trúc, chị tôi hỏi.

– Bé nhà mợ đâu? Cho nó xuống đây chơi với anh chị cho vui.

Tôi chột dạ, anh chị tôi chưa biết chuyện bé Hân nhà tôi nên hỏi vô tư như thế. Chưa để Trúc kịp trả lời, tôi cắt ngang..

– Chắc con bé nó đang ngủ, phải không em?

Trúc bất giác nhìn tôi, vài giây, như chợt hiểu điều gì đó, em nói

– Vâng, con bé vừa ngủ xong, em tranh thủ xuống làm vài món, lát nữa cả nhà cùng dùng bữa.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, có lẽ Trúc hiểu ý tôi bíêt tôi muốn gì.

Có mẹ tôi thì vừa nhìn Trúc, vừa thở dài thuờn thuợt. Đến nỗi, chị gái tôi còn phải hỏi có chuyện gì. Mẹ tôi định nói thật mọi thứ ra, nhưng tôi kịp ngăn lại.

– Mẹ, ra xem hai đứa nó làm gì ngòai sân kìa.

Mẹ tôi định kể hết ra, nhưng lo cho hai đứa cháu, bà vội chạy ra ngòai trông chừng hai đứa. Chị gái thấy tôi ngồi thừ ra, lại trêu tôi

– Cậu Bình, bảo mợ sinh thêm đứa cháu trai nữa cho bà nội nó mừng. Với lại cho con bé chị còn có em chơi cùng, đằng nào cũng bận con nhỏ, bận luôn một thể, sau này tha hồ rảnh rang, như anh chị này, bây giờ chả phải lo nghĩ gì cả.

Tôi cuời khổ, cay đắng tự nghĩ thầm, bà chị mình có biết hòan cảnh nhà mình đâu mà nói như thế. Một đứa đã đủ làm Trúc khổ tâm quá rồi. Thêm đứa nữa làm sao em kham nổi.

Đột nhiên bé Hân khóc ré lên ở trong phòng, tôi hốt hoảng gọi Trúc. Nhưng Trúc còn đang bận ở trong bếp. Truớc giờ tôi đâu có biết dỗ con đâu. Tôi lật đật định chạy lên xem có chuyện gì. Nhưng chị Nga ngăn tôi lại, chị bảo

– Cậu ngồi đây với anh, để chị chạy lên xem sao.

Tôi không biết phải ngăn cản chị như thế nào. Đành để chị chạy lên phòng. Tôi ngồi duới nhà mà lòng như thiêu như đốt. Cùng là nguời nhà, tôi biết sớm muộn gì thì chị tôi cũng phát hịên ra bất thuờng của con bé Hân nhưng thực lòng tôi ko thể chịu đựng nổi sự đả kích lớn như thế này.

Theo Afamily

Related Posts:

  • Vì vợ là vợ anh! – Phần 30Nhà có điều hoà mà mẹ Bi vẫn vã mồ hôi hột, chị lắp bắp giải thích qua loa rằng anh Bảo mới về em chưa kịp kể rồi cố bình tĩnh lẻn vào nhà tắm gọi điện cho lão ta, thương lượng rằng cứ ở chỗ cũ chị mang con tới bây giờ. -“Bố… Read More
  • Bi hài chàng trai mua nhầm que thử thai cho bạn gáiThủy thử và đúng là hai vạch màu đen thật. Cô khóc la lên, mới năm nhất đại học biết làm sao đây. Thủy và Tùng học cùng trường đại học, cả hai quen nhau khi mới chân ướt chân ráo ra nhập học. Tình yêu đại học cùng … Read More
  • Làm tình với người mình yêu đơn phương, không bao giờ là điều khôn ngoanĐừng cho không người ta tâm hồn và thể xác như vậy để cuối cùng thứ bạn sở hữu trong tay chỉ là một người chỉ ở bên bạn vì “trách nhiệm” mà không phải vì “tình yêu”. Sau một cuộc ái ân mà chỉ có mỗi bạn là tự nguyện, người b… Read More
  • 9 điều về hôn nhân bạn đừng nên dại dột nói ‘tuốt’ với bạn bèHãy cân nhắc thật kỹ mỗi khi muốn “bà tám” với hội bạn thân những điều sau đây về hôn nhân bạn nhé kẻo sẽ hối hận muộn màng và gặp nhiều rắc rối do sự “lỡ miệng” của mình mà ra. Dẫu biết rằng bạn bè thường là những người chị… Read More
  • Đêm định mệnh với cô đồng nghiệp (Phần 1)Giá như đêm hôm đấy, Tuyết kiên quyết chống cự thì có lẽ… Vốn là hai người bạn thân thiết, nhưng sự chênh lệch về ngoại hình khiến Dũng không bao giờ nghĩ rằng sẽ yêu một người như Tuyết. Nhưng sau một lần say rượu, anh đã đ… Read More