Thứ Bảy, 8 tháng 7, 2017

Bụi trong ngực – Phần 4

Tôi cúp máy vào giường khóc rưng rức rồi lại đi làm…đi làm tôi cứ như người mất hồn…bố ơi con cá cuộc đời này sẽ không có hạnh phúc rồi, bố có nghĩ cho con không…anh tôi gọi

-Này bố bảo em lấy chồng là thế nào?

-Em quyết định rồi em muốn lấy chồng sớm ( tôi rơi nước mắt lã chã)

-Điên à lấy gì mà lấy học hành chưa đâu vào đâu vớ vẩn anh không đồng ý đâu?

-Em thích anh Kiên anh cứ biết thế đi ( rồi tôi cúp máy)…bố tôi gọi và ấn định ngày cưới và ăn hỏi của tôi cưới luôn vào cuối tuần…tôi đi mời bạn ở lớp mà ai cũng ngỡ ngàng họ đồn tôi có bầu rồi đủ thứ chuyện…còn anh tôi giận không thèm nói chuyện với tôi…hôm nay là ăn hỏi mẹ Kiên đã xé tờ giấy nợ trước mặt bố tôi, bố tôi nhìn tôi nước mắt ngắn dài và ông cũng thở dài… chị Phương và Hoa đã tới sớm để chuẩn bị bạn bè hàng xóm cũng chúc mừng thím tôi thì tôi lấy chồng mà khóc ngất lên xuống…còn tôi và chú rể thậm trí còn không nói với nhau bất cứ chuyện gì.. anh tôi cho tôi vàng để đeo đây là 5 chỉ anh không có gì cho em cầm lấy

-Anh làm gì có tiền để anh tiết kiệm còn lấy vợ m

Bụi trong ngực – Phần 4

-Cứ nghe anh nhà mình nghèo nhưng chả lẽ không có nổi cho em 5 chỉ anh sẽ lo được…

Thím đi vào cho tôi 2 chỉ và tôi ôm thím như ôm một người mẹ khóc nức nở trong ngày vui…chị Phương đi vào

-Cưới gấp thế này chị cũng lo cho em lắm mọi người đều nói em có bầu rồi mới gấp thế có đúng không cứ nói với chị

-Chị có tin là em còn chưa bao giờ nói chuyện với chú rể đến lần thứ 3 không ( tôi cười nụ cười bất cần) trên đời này không có gì là không thể…(chị ta nhét phong bì vào tay tôi)

-Chị không có nhiều cho em chị cho em 10 triệu

-Sao nhiều vậy anh chị còn lo đám cưới m

-Cầm lấy thật ra đám cưới với nhà chị là chuyện nhỏ ( ý chị là nhà tôi nghèo thì đối với nhà tôi là chuyện lớn à)

-Chị thích anh Đức ở điểm gì

-Chị không biết nữa có lẽ do anh ý có một thứ gì đó khiến chị thích bao giờ chị tìm được người khiến chị thích hơn thì chị sẽ suy nghĩ lại( chị ta cười nửa đùa nửa thật) còn tôi hơi ngạc nhiên vì cách ăn nói của Phương chị ta có gần gũi thân thiện như tôi nghĩ hay là đang mỉa mai nhà tôi…cả đêm tôi và Hoa nằm tâm sự

-Hạnh này mày đi chống lầy rồi có cảm giác gì không

-Có chứ cảm giác lo cho tương lai , có lẽ cuộc sống mỗi người đều có số phận muốn chống lại cũng không được, thật quá bất ngờ

-Mày lấy người mày không yêu thì hạnh phúc sao được

-Biết chứ chắc chắn rồi nhưng có thứ tao muốn bảo vệ hơn đó chính là gia đình mình…tiền có thể kiếm,tình yêu tao không cần nhưng gia đình là thứ tao muốn giữ mãi mãi

-Có thật không cần tình yêu không, không cần mà vừa nói vừa khóc

-Không cần thật mà vì tao chưa có ai để yêu rất may là như thế còn nếu có thì sao tao nhận lời được…

-Nín đi tao chúc mày hạnh phúc và học hành thành công ( hai chúng tôi ôm nhau khóc trong đêm )…tôi vừa ngủ thì có tiếng gọi bên cửa sổ

-Hạnh,hạnh ra anh bảo ( tôi giật mình mở mắt đó là Kiên)

-Có việc gì sao giờ này anh sang đây

-Ra ngoài anh bảo có việc muốn nói…

Anh ta dắt kéo tay tôi ra bụi ngô gần nhà…

-Anh kéo em đi đâu xa thế (tôi giật tay anh ta lao vào ôm hôn tôi) gì thế anh điên rồi à(tôi đạp mạnh)

-Điên gì mai là vợ chồng rồi anh muốn trước

-Bao giờ là vợ chồng hẵng hay, anh đang khiến em nghĩ tới một tên bệnh hoạn đấy ( anh ta kéo tay tôi đẩy mạnh rồi chạy về)…hú hồn ghê thật anh ta thật đáng khinh nửa đêm đi sang để đòi hỏi mặc dù khi lấy mình biết khó tránh nhưng mình không có cảm giác với anh ta… Hôm sau đến giờ đón dâu muộn một tiếng rồi bên nhà tôi xôn xao…mọi người chạy xuống hỏi thì nhà trai chạy ầm ầm lên : Chú rể ôm tiền mừng của cả nhà bỏ trốn đi rồi có viết giấy lại là bảo không yêu cái Hạnh… bố tôi lảo đảo, mọi người trong nhà tôi thất thần còn tôi khi nghe tin trong trạng thái đã mặc váy cô dâu rồi mà chú rể không đến tôi vừa cười vừa khóc…cười vì tôi không phải lấy chồng còn khóc vì sao ư vì tôi bị tiếng đến suốt đời…bố tôi đi vào ôm chân tôi..

-May con ạ chưa đi đăng kí là được rồi may quá con không cần lấy nữa rồi ( tôi gạt tay bố tôi)

-Vậy còn cái tai tiếng một người con gái 18 tuổi bị chú rể bỏ đi trong ngày cưới thì sao bố có bao giờ nghĩ cho con

Anh trai tôi vào hỏi

-Thế là thế nào em bảo em với nó yêu nhau cơ mà thằng chết dẫm này anh mà bắt được thì ( rồi nhà trai đến xin lỗi bố tôi rối rít) tôi cởi bỏ áo cô dâu và sách đồ đi ( bố tôi giữ)

-Đi đâu lung tung hết rồi đây

-Con sẽ về thành phố mọi chuyện kết thúc ở đây được rồi ( tôi sách đồ đi mà lòng nặng trĩu tại sao bị bỏ rơi mà mình lại không vui phải vui chứ) đi qua mọi người xì xào

-Con này thế nào thằng Kiên nó mới thế

-Chắc no nê chán chè rồi chứ gì để thế nào mà nó ghét đến mức cưới rồi nó còn bỏ …tôi đến trường bạn bè trong lớp cũng xì xào bàn tán… Hoa bảo tôi

-Nghe mồm thiên hạ hết ngày mất kệ đi

-Ừ tao hiểu mà!

Theo Afamily

Related Posts: