-Không tôi không học ở đấy. Khôi lạnh lùng đáp. Và tử mỉm cười trong lòng . Sao lại có sự trùng hợp đến thế nhỉ . Ăn xong cậu ra chễm chệ lên chiếc BMW đến trường như thường lệ . Nhưng hôm nay tâm trạng có chút thay đổi. Vào đến lớp đã thấy Hạ Lan ngồi đó. Đúng nhìn kĩ cô giống mẹ quá chừng.
-Này , cô ở đây với ai thế. Lại cái giọng điệu ma mãnh , biết hết rồi còn giả vờ
-Cậu hỏi làm gì? Cô nhìn cậu có vẻ lạ lẫm. tên này sáng nay uống nhầm thuốc hay sao thế. Tự nhiên hỏi chuyện người khác
-Để biết. Không nói cũng được . Cậu vờ ra vẻ không quan tâm cho lắm
-Tôi ở với mẹ . Nhà tôi bị bọn xấu hại . Nên phải chuyển về đây sống tạm một thời gian. Lúc nào ổn chúng tôi sẽ trở lại Lâm Đồng
-Thế còn ba cô?
-Ba tôi… cô ngập ngừng một lát. Rồi cuối cùng cũng kể hết mọi chuyện cho cậu nghe.
Hai người hai tâm trạng cứ thế lắng nghe cuộc sống của nhau. Cuộc sống của cô gái ấy thì chỉ vì sức mạnh của đồng tiền chi phối . Nó không cho cô được phép quyết định tương lai, còn chàng trai kia cuộc sống trong nhung lụa nhưng cũng chẳng tự mình hô mưa gọi gió như người ta thường nói đó là khả năng của người nhà giàu.
Đấy cuộc sống nó là như thế giống như người đi bộ thì ước mơ có được một chiếc xe đạp. Người đi xe đạp thì nhìn người đi xe máy và ước mơ có đủ tiền để mua một chiếc như thế. Người đi xe máy lại trầm trồ khao khát người ngồi trong chiếc xe ô tô đắt tiền. Nhưng ai đâu nghĩ rằng ngồi trong ô tô kia lại ước giá mình được đi bộ, hít thở không khí không phải lo nghĩ gì hay biết mấy. Cứ kệ cuộc sống nó chẳng ưu ái với ai tất cả
Một tuần học trôi qua, chủ nhật cũng đến cô và mẹ chuẩn bị một ít đồ ăn và mua cho ba vài vật dụng cần thiết rồi trở về Lâm Đồng thăm ông. Đến nơi cả 3 nhìn nhau nghẹn ngào .Trông ai cũng gầy hẳn đi . Họ lại kể chuyện xẩy ra trong thời gian vừa qua cho nhau nghe rồi an ủi cùng nhau cố gắng.
Hết ngày chủ nhật 2 mẹ con cô trở về thành phố, cô cũng đi làm phụ quán buổi tối, mẹ cô xin nghỉ hôm nay nên ở nhà. Vừa đến quán cô vội cất áo khoác và bắt tay vào làm việc. Nhìn cô nhanh nhẹn sắp đặt lại mọi thứ mà bà chủ ưng ý lắm. Từ khi cô đến làm khách của bà dường như đông hơn. Và đặc biệt có một cậu quý tử nào đó thường đến ngồi ngay góc cuối của quán gọi một tô bún riêu của bà và lúc nào cũng để lại 100k mà không cần lấy tiền thối.
Nhìn đồng hồ đã gần 7h tối Khánh Đăng lại lấy chiếc Audi để làm công việc quen thuộc từ khi cô gái đặc biệt này xuất hiện. Cũng chỉ là hôm đó vô tình cậu lái xe đi dạo thì nhìn thấy Hạ Lan đang bưng tô bún riêu cho khách. Vì thế cậu đã thấy hứng thú với quán bún riêu này. Thực lòng mà nói không ai nghĩ là cậu ấm của tập đoàn chuỗi nhà hàng lớn ở cái thành phố này lại đi ăn mấy món rẻ tiền này nhưng có vẻ cậu đã bị ai đó làm cho mê muội.
Tiếng chuông điện thoại gọi đến. Là Minh Khôi, cậu bạn ở cùng khu biệt thự và học chung lớp thể hình của cậu đây mà ( Khánh Đăng không đi học cấp 3 vì cậu ở nhà quản lí nhà hàng mà bố mẹ giao )
-Alo, tôi nghe đây Khôi
-Bữa nay ông không đến tập hả
-À, tôi đến muộn chút. Ông tập trước đi nha
-Dạo này coi bộ bận ghê ha. Sao, có em nào rồi đấy?
-Ông giỏi đoán bừa, tôi bận chút việc riêng thôi.
Đăng lấp liếm. Vậy nha. Lát tôi tới .Ông uống gì tôi mua cho
-Cho tôi 7up đi.
-Ok . Xong cuộc điện thoại cũng là lúc xe cậu gần tới quán bún. Nhưng ai đời đi xe sang ăn bún riêu nên cậu rẽ qua gửi xe ở TTTM rồi đi bộ lại. Lại chọn chỗ ít người để ý và chờ đợi cô phục vụ bé nhỏ
-Chào anh, anh lại gọi bún riêu a
Cái giọng dễ thương đã vang lên. Và cũng như thấy bắt đầu quen với một người khách chỉ ăn hết 1/3 tô bún và trả 100k rồi im lặng về không lấy tiền thối từ khi cô đến làm . Cô nghĩ chắc đây là thói quen lâu nay của anh chàng này nhưng không phải cô có hỏi bà chủ và bà nói chỉ mới gần đây thôi
-Ừ. 1 phần bún riêu. Đăng như liêu xiêu trước nụ cười của cô gái trước mặt.
Chính cậu cũng không ngờ bao cô gái theo đuổi cậu không thích lại thích cô phụ quán bé nhỏ này. Sau 5p cô nhanh nhẹn bưng lại tô hủ tiếu nghi ngút khói. Và không quên câu nói
-Chúc quý khách ngon miệng
Vâng thưa cô , chỉ cần nhìn cô là tôi ngon rồi, không cần ăn. Còn dẻo miệng hơn cả mấy cô phục vụ ở nhà hàng tôi nữa đó. Kiểu này sau này về phụ tôi quản lí nhà hàng chắc đắt khách phải biết. Nghĩ rồi cậu lại phì cười cái suy nghĩ dở hơi của mình. Chắc gì người ta yêu mà lo xa , cô gái cũng niềm nở sang bàn kia chào khách, cậu cũng nhanh chụp lén được tấm hình cô đang nghiêng người. Mái tóc dài buộc cao, chiếc áo sơ mi vàng nhạt,chiếc tạp dề màu xanh quen thuộc, tất cả đang đứng hình trong chiếc Iphone của cậu.
Theo Afamily