Anh đang làm gì vậy? tối nay có vào chơi không? Có vào nói em biết trước để khỏi nhận khách khác nhé.
Tui nghi ngờ nhưng không nghĩ anh tệ tới mức khiến tui gục ngã thế này, tối đó anh ra khỏi nhà tui liền gọi trước một chiếc taxi chờ sẵn, anh đi tui chạy theo, anh đi vào một quán bar ở quận 1 , tui đi theo đằng sau vì bụng to và ăn mặc xuề xòa nên người ta không cho vào, tui ra quán nước ngồi , tui buồn lắm nhưng cố gắng không được khóc.
Bầu 9 tháng , ngồi ngoài đường chờ chồng đi chơi đến 3h sáng, nếu là Sang chắc tui không đau khổ đến mức này,tui không biết tại sao giữa đầu tui luôn so sánh hai người đàn ông, không biết Sang và vợ thế nào chắc đang hạnh phúc lắm vì Sang là người đàn ông có trách nhiệm.
Nghĩ đến Sang tui lại rơi nước mắt rồi tui thấy chồng mình đi ra ôm eo một cô gái mặc đầm ôm body, cô ta rất đẹp anh đèo cô đi trên đường , tui bắt taxi đi theo, anh và cô ta vào khách sạn, tui ngồi trên xe nhìn theo họ, tui cố gắng nhớ tên khách sạn và địa chỉ rồi tui đi về nhà và tui có quyết định cho riêng mình. Tui về nhà rửa mặt và đi ngủ ngay vì tui biết lúc này không gì tốt hơn cho con như thế, tui không còn buồn hay đau nữa, tui chỉ thấy kinh tởm anh người mà tui tin tưởng.
Sáng hôm sau , tui thức là đã thấy anh nằm bên cạnh , tui ngồi dậy đi ăn một mình, tui muốn cuộc sống độc lập từ hôm nay và quyết định im lặng mạnh ai nấy sống từ hôm nay. Tui và anh cứ sống lặng lẽ như hai cái bóng bên nhau, cho đến ngày tui hạ sinh một cu cậu vẫn chỉ có mẹ tui , anh hai và Ái vào thay phiên nhau chăm sóc. Anh không vào chăm tui với lí do sợ xui xẻo, tui cười con mình mà mình còn sợ xui ah????
Đến ngày xuất viện tui về nhà anh được dì giúp việc chăm sóc chu đáo lắm cho tới khi con tui được 20 ngày tuổi. Anh đi nhậu về, nôn ẹo tùm lum, cu Bên thì ngủ với dì Năm giúp việc nên tui phải lau nhà, do vết mổ tui còn đau nên lau nhà đứng lên ngồi xuống hơi đau.
– Nhăn nhó gì? Sung sướng thế rồi làm biếng nhớt thây à, có vậy mà còn không làm nổi sao?
– Tui không nhăn nhó gì hết đây là nghĩa vụ của tui.
Vừa nói xong anh ta lao vào tát tui rất mạnh , vừa đánh anh vừa nói.
Trả lời à? Học cái thói trả treo đấy của ai, làm biếng mà còn nói.
Tui khóc anh đánh tui xong thì lăn ra ngủ, không ngờ người đàn ông ngày nào lại tệ hại thế này, đúng là bản chất con người sống chung sẽ bộc lộ mà, tui uất ức khi đau khổ thế này không biết nói cùng ai, không dám than phiền với mẹ vì con đường này là do chính tui chọn , chính tui bước vào , tui đang bị quả báo sao, tui ôm mặt khóc mệt lả rồi đi ngủ. Nhưng đâu ngờ sự im lặng của tui lại là sai lầm khiến cho anh ngày càng quen tay đánh tui, nói chính xác anh càng ngày càng thô bạo và bạo hành chính người vợ của mình.
Tui không ngờ con người Vinh càng ngày càng tệ, Vinh công khai cặp bồ nhưng tui không quan tâm miễn đừng làm ảnh hưởng đến cuộc sống mẹ con tui. Chắc có lẽ thấy tui im lặng dửng dưng nên Vinh càng tức, rồi một hôm.
– Cô không thấy tui đi cặp bồ à, không có con vợ nào như cô thấy chồng vậy mà không biết ghen tuông hay là cô còn yêu thằng Sang?
– Tui ghen gì được với anh nữa mở mồm nói anh kêu là trả treo bị anh đánh nữa à, tốt nhất là im lặng cho cả hai.
– Vậy ý cô là tui làm gì làm, vậy sống với nhau làm gì ràng buộc tui à.
– Anh có gì để tui ràng buộc chứ, nếu anh thích tui sẽ đi ngay lập tức.
Vừa nói xong câu đấy Vinh lao vào đấm đá tui anh nắm đầu tui cho vào tường.
– Tui đánh cho cô tỉnh để không bao giờ có cái tư tưởng rời khỏi nhà này hiểu chưa, cô muốn đi để ngoại tình với thằng Sang đó à.
– Anh im đi , Sang với tui không còn gì anh ta có vợ rồi hiểu chưa !!!
Cứ tui nói là anh ta đánh thêm, đánh tui xong lại xách xe đi tiếp, tui đang sống trong địa ngục do chính mình bước vào. Mọi người nhìn vào gia đình tui hạnh phúc có kinh tế, nhan sắc và chồng con nhưng ai biết được thúi nát từ bên trong. Đến một lời tui còn không dám than, người ta nói đúng “ phụ nữ không nên để đàn ông động tay chân đánh được một lần sẽ có lần thứ 2 thứ 3, đánh riết được nước quen tay”, yêu là một lẽ sống với nhau là một chuyện khác tui chắc mắc nợ Vinh nhiều lắm dù gì anh ta cũng không chấp nhất quá khứ mà đến với tui, cũng yêu thương tui. Nhưng giờ tui phải làm sao với cuộc sống này, tui cứ im lặng chịu đựng mọi thứ cho tới khi cu Ben tròn một tuổi.
Đêm đó Vinh cũng say, anh về nhà kêu tui ra nói chuyện.
– Tui muốn hỏi em một việc, sống với tui em mệt mỏi lắm sao, sao em lại lạnh nhạt thờ ơ với tui?
– Tui không sao cả , anh say rồi ngủ sớm đi.
Theo Afamily