Chúng mình ngồi trà đá nói chuyện rất vui vẻ nhưng lúc ra về anh hỏi mình “ T bạn em vừa xinh nói chuyện lại có duyên nhỉ chả bù cho em ? Giá mà anh được gặp em ấy trước em thì anh đã yêu em ấy rồi” . Mình lúc đó tức điên lên và hét luôn lên “ anh không phải ước, giờ chúng ta chia tay, anh đi mà tán tỉnh bạn ấy” . Nói xong mình bỏ về còn anh thì chạy theo xin lỗi.
Mình năm nay 19 tuổi , người yêu của mình 26 tuổi và đã đi làm . Mình và anh quen nhau vì cùng trọ chung một xóm trọ. Mình lần đầu xa nhà nên còn nhiều bỡ ngỡ dễ tủi thân, anh lại ở phòng ngay bên cạnh nên chúng mình nói chuyện với nhau thường xuyên hơn. Anh là người khá tiết kiệm và cũng hay so sánh mình với người khác nên đôi khi khiến mình cảm thấy khó chịu. Lúc đầu mới hẹn hò anh toàn lôi mình ra công viên đi dạo, và lần nào cũng chỉ đi dạo ở công viên Cầu Giấy vì công viên này không mất vé vào. Lần nào cũng đi mấy vòng công viên nói chuyện trên trời dưới bể khiến mình khát khô cả cổ mà chả thấy anh có động tĩnh gì lúc đầu mình ngại không nói nhưng sau khát quá nên mình rụt rè đề nghị anh mua cho mình chai nước. Anh quay ra bảo mình giọng có chút bực bội “ Lần sau đi với anh em cầm theo chai nước đi cùng không mua nước trong công viên đắt lắm”, mình tỏ ý giận dỗi thì anh lại dỗ dành là anh chỉ muốn tiết kiệm để dành dụm cho tương lai của cả hai nên mình cũng vui vẻ chấp nhận
Nhưng anh tiết kiệm quá đôi lúc khiến mình phát ngượng có lần anh đến phòng mình chơi có cả bạn cùng phòng mình ở đấy nữa nhưng anh chỉ cầm theo một chai sting và uống ngon lành đến khi gần hết nửa chai anh mới quay sang bảo mình và bạn mình “ hai em uống cùng anh nhé”. Khiến bạn mình nháy mắt trêu “ Bọn em không dám đâu, uống chung mấ vệ sinh lắm thôi anh cứ uống nốt đi ạ” .
Ảnh minh họa
Và còn cả chuyện ăn uống nữa vì anh ở gần phòng mình nên thường xuyên sang phòng mình ăn nhờ cơm với lí do khi thì “ anh ngại nấu ”, khi thì hôm nay anh bận việc các em nấu cơm giùm anh ” rồi cơm bụi ở ngoài không hợp vệ sinh này nọ… nhưng mỗi lần ăn xong ăn lại ngồi khểnh lên tăm răng chả động tay chân vào dọn dẹp phụ giúp và cũng tuyệt nhiên chưa bao giờ ỏ ê đến tiền ăn uống trong khi anh đi làm có lương còn bọn mình là sinh viên vẫn còn phụ thuộc vào gia đình. Lúc đầu bạn cùng phòng mình còn vui vẻ cho anh ăn. Lúc sau bạn mình nói thẳng “ anh bận chúng em nấu hộ cơm cũng được nhưng anh phải đóng góp tiền chợ , bọn em sinh viên cũng không có nhiều tiền” . Thế là anh lại quay sang mình kêu than tháng này anh phải chi cho nhiều việc chưa có tiền thôi em cứ bỏ tạm ra khi nào anh có lương anh trả em sau. Vì thương anh và cũng ngại với bạn cùng phòng nên mình phải trích tiền riêng của mình ra đóng tiền ăn cho anh nhưng mà đã qua bao cái tháng lương rồi anh cũng chẳng bao giờ chịu trả cho mình mỗi lần mình hỏi thì anh lại làm ra vẻ giận dỗi khó chịu bảo mình ích kỉ coi trọng đồng tiền hơn người yêu và sau khi mình ra trường chúng mình sẽ cưới nhau nên giờ tiêu tiền của ai chẳng được . Mình thấy anh nói cũng có lí nên cũng thôi.
Nhưng anh ki bo đã đành đằng này anh lại có một tính xấu nữa là rất hay so sánh lúc nào anh cũng chê mình ẩu , nấu ăn không ngon như cô người yêu cũ. Có lần được tiền làm thêm mình mua một chiếc váy màu hồng mặc nhưng lúc đi đường gặp một cô khác mặc chiếc váy như của mình thì anh lại so sánh “ em mặc không đẹp bằng cô kia, chân họ dài mặc mới tôn được dáng váy chứ em mặc làm xấu cả cái váy” khiến mình rất ấm ức. Rồi hôm qua thôi bạn cấp ba của mình họp lớp bảo mình mang người yêu đến ra mắt.Chúng mình ngồi trà đá nói chuyện rất vui vẻ nhưng lúc ra về anh hỏi mình “ T bạn em vừa xinh nói chuyện lại có duyên nhỉ chả bù cho em ? Giá mà anh được gặp em ấy trước em thì anh đã yêu em ấy rồi” . Mình lúc đó tức điên lên và hét luôn lên “ anh không phải ước, giờ chúng ta chia tay, anh đi mà tán tỉnh bạn ấy” . Nói xong mình bỏ về còn anh thì chạy theo xin lỗi.
Mấy ngày này anh ấy lúc nào cũng sang phòng mình xin lỗi nhưng mình không chịu gặp, bạn cùng phòng mình cũng khuyên mình bỏ anh ta vì nếu cứ yêu mãi một người bủn xỉn lại hay so sánh thì chỉ khổ thêm.Xong rồi bạn mình còn phán “ Loại đang ông như lão H thấy gái xinh, có tiền là bỏ mày ngay, hắn xin lỗi mày vì hắn muốn có con ô sin nấu cơm , giặt giũ hộ lão thôi, mày bỏ lão đi tiếc làm gì?”. Mình không biết lời bạn mình khuyên có đúng không, phải chăng anh ấy không yêu mà chỉ muốn lợi dụng mình ?
Theo Iblog