Lúc lái xe trở về nhà, tôi suy nghĩ rất nhiều. Tôi bắt đầu hoài nghi rằng có thể tôi đã nghĩ chuyện giữa họ quá xa so với thực tế. Có lẽ chúng tôi không nên trốn tránh nhau nữa mà cần phải nói chuyện với nhau thật rõ ràng. Lúc tôi về mọi người vẫn còn uống rượu, chưa có dấu hiệu sẽ dừng lại. Tửu lượng của chồng tôi tương đối tốt nên không say.
Tối muộn, mọi người ra về, vợ chồng tôi cùng tiễn mọi người xuống tận sảnh. Trời mùa đông nó lùa từng cơn, rét mướt và lạnh lẽo vô cùng. Tôi bảo anh:
– Đi dạo và nói chuyện với em một lát.
Chúng tôi đi cạnh nhau. Con đường rộng, vắng và dài thênh thang. Bóng đèn cao áp vàng đục soi rõ 2 bóng người đổ dài trên đường.
– Im lặng như vậy có vẻ đủ rồi. Em muốn nghe anh nói về mọi chuyện.
– Em nói trước đi
– Anh có biết tại sao em phản ứng gay gắt như vậy không?
Tôi ngước mắt lên trời, ngăn cho nước mắt chảy ra, vì khi khóc tôi sợ tôi sẽ yếu đuối và ngã vào lòng chồng tôi khi lòng tôi vẫn đầy uẩn khúc.
– Anh nhớ lần anh say không? Anh say và gọi tên H, lúc đang làm chuyện ấy với em.
Tôi không kìm được, bật khóc.
Chồng tôi sững lại, không bước đi nữa, anh nói “Anh không tin”
– Em không việc gì phải bịa ra một lý do để tự sỉ nhục mình như thế. Anh quá hiểu tính em rồi đúng không?
– Em à, không phải như vậy. Anh thừa nhận anh có cảm giác với H nhưng mọi thứ chỉ đơn giản có thế thôi. Anh chưa làm gì phản bội em.. Chồng tôi luống cuống giải thích…
-…….
– Nếu thật sự có điều đó, anh đã có tội với em rồi. Anh xin lỗi.
-…..
– Anh cũng không hiểu tại sao lại như thế. Lúc đầu anh chỉ xem H như cô em gái thôi, nhưng dần dần tâm trí của anh bị chi phối nhiều hơn anh nghĩ. Anh xin lỗi.
Chồng tôi liên tục nói xin lỗi, trái tim tôi cũng chợt chùng xuống. Tôi nói:
– Em rất ích kỷ, em không muốn anh chia sẻ quá nhiều với người khác ngoài công việc. Anh có làm được điều này không?
– Anh làm được. Quãng thời gian vừa rồi anh cũng đã chỉ xem H như một người em trong phòng mà thôi. Gia đình mình trở nên như thế này anh rất buồn.
Rồi chồng tôi ôm tôi. Tôi đã khóc rất nhiều, cũng đã ôm anh thật chặt. Quá lâu rồi chúng tôi mới gần nhau đến như vậy.
Nhưng có lẽ, mọi lời nói của đàn ông chỉ có giá trị tại thời điểm họ nói thôi. Chồng tôi không làm được như lời anh nói.
Chúng tôi làm lành với nhau. Mọi thứ tuy chưa thật đi vào đúng quỹ đạo và trơn tru như trước, nhưng ít ra nó cũng đã bắt đầu nhịp nhàng hơn. Chúng tôi cùng nhau đưa mẹ đi viện, cùng nhau đưa con đi học, đưa đón nhau đi làm, cùng nhau gặp gỡ lại bạn bè dù thời điểm cuối năm khá bận rộn.
Tết, anh bàn với tôi chúng tôi chỉ thăm nội ngoại vào mùng 1 rồi cả nhà sẽ bay vào Nha Trang chơi, nghỉ dưỡng. Anh nói “muốn tôi được nghỉ ngơi và đổi gió cho vợ chồng”. Mẹ chồng tôi đã chì chiết rất nhiều về ý định này của chúng tôi nhưng cuối cùng mọi thứ vẫn được lên lịch và tiến hành.
Kỳ nghỉ, không còn công việc, không còn những cãi vã, mâu thuẫn, chúng tôi dường như lao vào nhau để bù đắp quãng thời gian nặng nề vừa qua. Cũng tại đây, tôi bắt gặp tin nhắn chúc mừng năm mới của Linh gửi vào máy chồng trong khi anh đang đi tắm, lúc tối muộn. Linh nhắn “Chúc mừng năm mới anh. Cám ơn anh, và cũng xin lỗi anh về mọi thứ. Mong ngày gặp lại anh”.
Tôi nhíu mày, cảm thấy hơi khó hiểu. Tiện thể tôi lướt lướt vào fb của anh. Chẳng có tin nhắn nào với H cả, nhưng trong phần tìm kiếm còn lưu lại, tôi thấy anh vẫn search fb H hằng ngày. Thậm chí một ngày anh search đến 2,3 lần. Và lần mới nhất, vẫn là….ngày hôm qua.
Tôi đặt điện thoại xuống. Người ta nói mắt không thấy, tim không đau là như vậy. Nhưng một mặt tôi cũng nghĩ rằng, tôi cần cho anh thêm thời gian. Tình cảm chứ không phải là mớ rau ngoài chợ, nói bỏ đi là bỏ đi ngay được. Có lẽ đúng như H nói, nếu đối phương đang cố gắng thì bản thân mình cũng cần cố gắng. Tôi nhanh chóng lấy lại được tinh thần.
Lúc anh quay trở ra, tôi hỏi:
– Cái Linh nhắn tin cho anh, nó làm sao mà phải xin lỗi anh thế? Em thấy con bé dạo này lạ lắm.
Chồng tôi cầm điện thoại xem tin nhắn, chép miệng:
– Cái con bé này….học nhiều quá đến đâm ra hơi hâm dở…
– Là sao? Tôi tò mò
Chồng tôi ném điện thoại sang bên cạnh, lấy chăn trùm kín cả 2 đứa, cười bảo:
– Thôi dẹp em Linh đi, giờ tớ chỉ biết cái em này này….
– Khẽ thôi, con dậy bây giờ anh
– ……
Một buổi tối tuyệt vời. Tôi dường như quên hết mọi thứ, không hề vướng bận điều gì.
Và tôi có thai trong buổi tối hôm ấy.
Theo Afamily