Chủ Nhật, 7 tháng 5, 2017

Tôi quyết quyến rũ để có sếp bằng được cho đến khi gặp người vợ ngồi xe lăn của anh…

Tôi như phát điên, tôi ném vỡ cả cửa kính, tôi ghét khuôn mặt điềm tĩnh của anh khi từ chối tồi, tôi ghét câu nói: “Anh về đây, cô ấy đang chờ”.

Tôi là 1 người phụ nữ có hình thức ưa nhìn, cao ráo khá tự tin, từ lúc học đại học đến giờ tôi đã làm rất nhiều công việc và hầu như việc nào cũng tiếp xúc với những người thành đạt giàu có. Gần 30 tuổi tôi đã trải qua vài mối tình với những người sẵn lòng cung phụng tôi, nhưng có lẽ tính tôi hơi hướng ngoại thích bay nhảy nên khó có thể an phận yêu mãi 1 người.

Tôi độc thân trong suốt 2 năm qua vì muốn tập trung vào làm những việc mà tôi yêu thích, đi những nơi mà tôi muốn. Và rồi 1 ngày tôi gặp anh, anh đích thân mời tôi về làm trưởng phòng kinh doanh cho công ty. So với công việc hiện tại của tôi thì chỗ anh sắp xếp có thể không hơn, lương cũng không bằng nhưng chẳng hiểu sao tôi lại nhanh chóng gật đầu đồng ý. Có lẽ là tại anh, ở anh có 1 sự cuốn hút nhất định, khuôn mặt điềm tĩnh đáng tin cậy khiến người ta thấy an toàn dễ chịu khi ở bên.

Chúng tôi cùng nhau làm việc, công ty ngày càng phát triển còn trái tim tôi cũng ngày càng lỗi nhịp vì anh – người đàn ông đã có gia đình nhưng lại khiến bất kỳ cô gái nào cũng bị cuốn hút. Thỉnh thoảng tôi có nghe mấy người trong cơ quan nói chuyện. Họ nói anh yêu vợ lắm, ngày nào cũng cố về sớm đi chợ nấu cơm cho chị ấy. Lấy nhau được hơn 7 năm nhưng lúc nào họ cũng như mới cưới. Nghe đến đó chẳng hiểu sao tôi thấy ghen tỵ với người phụ nữ kia, lòng tôi dâng lên 1 chút khó chịu. Có lẽ là vì tôi đã yêu anh quá nhiều, thật điên rồ khi 1 người con gái có bao chàng trai theo đuổi dù tuổi không còn ít như tôi lại có ngày phải lòng 1 người đàn ông đã có 1 vợ 1 con như anh.

Tôi quyết quyến rũ để có sếp bằng được cho đến khi gặp người vợ ngồi xe lăn của anh…

Tôi luôn tận dụng mọi thời gian bên anh, lấy lòng anh, quyến rũ anh. Tôi thèm khát được anh ôm vào lòng, tôi muốn được anh đáp lại tình cảm dù chỉ là sự bố thí nhỏ nhoi, hay là làm người tình bóng tối cũng được. Có những đêm bị anh từ chối khéo, tôi cứ thế vừa uống rượu vừa khóc. Tôi hỏi tại sao anh lại từ chối em, thì anh điềm tĩnh trở lời:

– Anh có vợ con rồi, anh không muốn làm họ bị tổn thương vì họ là những người luôn yêu anh vô điều kiện.

– Vậy em không yêu anh hay sao, em yêu anh đến phát điên lên được.

– Rồi em sẽ tìm được hạnh phúc của mình thôi, đừng dại dột yêu 1 người đã có gia đình như anh. Thế nhé, anh về đây, cô ấy đang chờ.

Tôi như phát điên, tôi ném vỡ cả cửa kính, tôi ghét khuôn mặt điềm tĩnh của anh khi từ chối tồi, tôi ghét câu nói: “Anh về đây, cô ấy đang chờ”. Tôi tự hỏi chị ta là hoa hậu hay nữ thần mà anh lại yêu cuồng si như vậy. Sau những đêm cô đơn đấu tranh, ngày đến làm việc chúng tôi lại tỏ ra bình thường. Ngày nào không thấy anh thì ngày đó tôi dường như không làm được việc gì.

Rồi 1 ngày chẳng hiểu sao tôi lén đi theo sau xe anh. Ngồi trong ô tô mắt tôi cứ dán vào chiếc xe anh đang di chuyển ra vùng ngoại ô. Ở nơi đó có 1 khu vườn nhỏ rất đẹp, có 1 người phụ nữ ngồi ở trên chiếc ghế đá chờ anh về.

Tôi đang tưởng tượng cảnh chị ta chạy đến hỏi han sà vào lòng anh, nhưng không, chị ấy chỉ mỉm cười. Anh trao vợ 1 nụ hôn, hỏi han đôi điều rồi tôi thấy anh bế nổi chị ấy lên. Lúc đó nước mắt tôi chực rơi xuống khi thấy anh quá tình cảm với vợ… nhưng nơi anh ấy đặt bà xã của mình xuống là 1 chiếc xe lăn.

Tôi sốc lắm, chân chị ấy không đi được sao? Tôi thấy anh đẩy vợ đi dạo 1 vòng cho cá ăn. Rồi cậu con trai chạy đến, cười đùa tặng mẹ 1 bức tranh tự tay nó vẽ. Nhìn cả nhà họ thật hạnh phúc, tuy đứng xa nhưng tôi nhận ra vợ anh rất xinh đẹp và rất hiền chỉ có điều chân chị ấy hình như bị tật.

Tôi thấy vừa xót xa, vừa sốc, vừa ghen tỵ. Chị ấy ngồi 1 chỗ nhưng lại được người đàn ông đó yêu nhiều như vậy, ắt hẳn người vợ đó phải tuyệt vời lắm. Tôi quay xe ra về đầu óc trống rỗng. Tôi thấy mình hoàn toàn thất bại. Tôi không bằng 1 người phụ nữ tàn tật và tôi thật bỉ ổi, vô liêm sỉ khi định cướp chồng của 1 người phụ nữ chỉ biết giam mình trong 4 bức tường, chiều chiều ra cửa chờ chồng về. Tôi khóc, chưa bao giờ tôi khóc vì thấy bản thân mình thảm hại như thế.

Tôi kể với anh tôi đã biết chuyện vợ anh bị tàn tật, anh ngỡ ngàng và rồi anh bắt đầu kể về chị. Sở dĩ tôi vẫn luôn gọi vợ anh là chị vì tôi thực sự tôn trọng người phụ nữ đó. Anh nói anh chị yêu nhau 9 năm rồi mới cưới. Suốt 9 năm đó có những khi anh thất nghiệp nằm ở phòng dài cả cổ, chính chị đã bươn chải nuôi anh mà không 1 lần than vãn. Chị hiền lành, xinh đẹp nổi tiếng và học hành rất giỏi. Khi sự nghiệp của chị đang ở đỉnh cao thì vợ chồng anh chị gặp 1 vụ tai nạn xe máy. Vì muốn cứu chồng chị đã bị nghiền nát đôi chân, khi đó con của họ mới được gần 1 năm tuổi.

Anh nợ chị rất nhiều, nếu không có chị thì hôm đó có thể anh đã chết. Dù mất đôi chân nhưng chưa 1 lần chị đổ lỗi tại anh. Anh thật sự rất yêu và trân trọng người phụ nữ đó, vì thế nên dù có rất nhiều cô gái yêu anh nhưng anh vẫn không thể thay lòng. Nghe xong tôi cười chát chúa trong nước mắt. Tôi xót cho chị, cho anh và cho tôi. Giờ tôi đã hiểu ra rằng mình sẽ không bao giờ thắng cuộc, tôi xin thua trong sự khâm phục. Không những vậy tồi còn thấy ngưỡng mộ tình cảm của anh và ngườiphụ nữ đó rất nhiều.

Theo Afamily

Related Posts: