-Em đừng rời xa tôi có được không, tôi không biết mình sẽ ra sao khi thiếu em nữa
-Cậu có hối hận khi quyết định ở bên tôi không, cô nhìn thẳng vào mắt cậu
-Tôi sẽ không bao giờ hối hận. Cậu quả quyết
-Nhưng còn…
-Em đừng băn khoăn điều gì hết, tôi sẽ bảo vệ em, bảo vệ hạnh phúc của tôi. Em tin tôi một lần này thôi được không.
Cô mỉm cười đồng ý, liệu sự quyết định này có mang lại hạnh phúc cho cô không
-Em đồng ý rồi đúng không, em nói đi! Cậu mừng quýnh
-Ừm! cô hơi ngại!
-Em nói lớn hơn đi, tôi nghe chưa rõ!
-Vặn vẹo hả, tôi đổi ý bây giờ! Cô giật tay ra
-Thôi, thôi, tôi nghe rồi.
Cả hai người ngồi chờ đón giao thừa dưới ánh lửa đêm. Trò chuyện cùng nhau về mọi thứ.
-Sau này không được rời xa anh nửa bước có biết không. Mà em tính ngày nào về lại Sài Gòn.
-Sao không trả lời , cô vẫn im lặng, cậu nhìn sang thì ôi thôi cô đã ôm đầu gối ngủ gật từ bao giờ. Cậu nhẹ nhàng cới áo khoác đắp lên vai cô rồi nghiêng đầu co tựa vào vai mình. Đôi lúc mỏi cậu không dám cựa mình sẽ cô tỉnh giấc. cậu với lấy thêm củi cho vào bếp để lửa to hơn. Cậu chỉ muốn 2 người mãi mãi như thế này thôi.
Tiếng pháo hoa làm cả cô và cậu đều giật mình. Cô dụi dụi mắt
-Xin lỗi nha, tôi ngủ quên mất, nãy mình nói tới đâu rồi nhỉ?
-À em mới nói tới cậu em yêu anh rồi ngủ luôn đấy!
-Tính lừa con nít hả, không có chuyện đó đâu. Tôi mà lại nói cái câu sến sẩm ấy à. Cậu đấm vào vai cậu
-Đồ con heo mà, bạ đâu ngủ đó
-Này dám nói tôi là con heo hả. muốn chết không?
Cô trừng mắt hung dữ nhưng nhìn rất đáng yêu
-Thì không phải thế à, mà xưng hô kiểu gì đấy, có au yêu mà tôi cậu cậu như em không
-Không thế thì gọi cậu bằng gì, cô cãi
-Gọi anh, xưng em hiểu chưa. Nghe cậu nói mặt cô nóng bừng!
-Không thích
-Cứ phải em thích mới được à! Không gọi thì không yêu nữa nha!
-Anh dám…biết lỡ lời nên cô im lặng không nói nốt
-Đấy, gọi anh cho nó tình cảm chứ, mà sợ anh không yêu thật à, sao phản ứng mạnh thế
-Ai nói, chẳng qua là tôi sợ có người đến lúc đó năn nỉ ỉ ôi nhức đầu nên thế thôi. Cô thanh minh
-Tôi thua bà cô của tôi rồi. thôi vào ngủ chút đi, bánh chắc cũng gần chín rồi. không sáng lại có người ngủ nướng ấy. cậu đứng lên kéo tay cô dậy
Cô vừa định vào phòng thì cậu nói với nhưng không dám nói lớn sợ mọi người dậy
-Em ngủ ngon nha, cấm mơ anh nào đấy. cô mỉm cười vào phòng đóng cửa. tim cô rộn ràng hẳn lên, cô không nghĩ mình lại bị cậu làm cho xiêu lòng nhanh đến thế
Những ngày tết ở đây cũng gần hết, với cậu có lẽ nó thật ý nghĩa. Lần đầu tiên cậu được đón cái tết bình dị như thế, lần đầu tiên cảm nhận được cái gọi là tết truyền thống và có lẽ tất cả cũng nhờ có cô. Cậu và cô dính lấy nhau như sam nhưng tuyệt nhiên không làm gì quá giới hạn ngoài cầm tay
-Hôm nay đã là mồng 3 rồi , hai đứa tính ngày nào xuống Sài Gòn. Chắc dì sẽ nhớ tụi con lắm. đang ăn cơm nghe dì hỏi mà cả cô và cậu đều thấy buồn
-Dạ chắc là mai dì ạ. Lan nhìn thấy vẻ mặt dì nên cũng không muốn nhắc đến, ai ngờ dì lại hỏi
-Chừng nào con rảnh con chở con bé xuống thăm dì nha Khôi, còn không chúng mày cưới dì không tham dự đâu đấy.
-Dạ, con biết rồi dì. Dì mà không đi con kêu kiệu lên rước dì luôn. Khôi cười để cho bớt nặng nề
-Thôi, bà già này còn khỏe lắm. mà con nhớ phải thương con bé thật nhiều vào nha, nó là đứa tôt tính, giỏi giang chỉ mỗi tội ương bướng giống con nít thôi.
-Dì này, còn 18 rồi chứ bộ. con nít đâu nữa. cô làm nũng dì rồi quay nói với Khôi.
-Anh nghe dì nói chưa, còn nhéo mũi với cốc đầu em nữa là em mách dì đó.
-Người ta nựng mà trời. cậu nói làm cô suýt nữa đánh rơi miếng rau đang gắp trên đũa
-Thôi thôi, mai mốt khỏi nựng kiểu đó nha. Cô xua xua tay
Nghe ba người đùa giỡn mà Phương như muốn lôi Hạ Lan ra cho một trận cho bõ ghét. Từ trước tới nay cái may mắn gì cũng thuộc về phần nó. Nghĩ rồi cô bực tức xin phép buông đũa vào phòng
Chỉ còn ngày ai nữa thôi Khôi sẽ về Sài Gòn, cô sẽ chẳng bao giờ có cơ hội để giành lấy Khôi nữa. đi đi lại lại trong phòng, suy hết cách này, nghĩ hết cách kia cũng không được.
Đúng rồi, chỉ còn cách nhờ tên Long. Chẳng phải cái thằng Long dê này thích con ranh kia từ lâu rồi sao. Chuyến này phải tác đôi bên cùng có lợi thôi. Cô reo lên thích thú, hóa ra tới phút chót cô vẫn còn nước cờ liều này. Cô lấy điện thoại gọi cho Long, chẳng biết hai người nói gì, chỉ biết là cô bước ra khỏi phòng với thái độ vui vẻ khác thường
-Chị Lan ơi, cái Ngân nó vừa gọi cho em nó rủ chị lát qua nhà nó chơi đấy, nó trách chị sao về mà không qua nhà bạn bè chơi gì hết đấy. Phương tỏ ra thân thiên khiến bà Hoa không khỏi ngỡ ngàng. Lan nghe Phương nói thế thì cũng có phần ái ngại vì thú thật mấy ngày qua cô chẳng đi đâu cả nhưng chiều cô còn định xuống chào để còn mai về Sài Gòn.
Theo Afamily