Thứ Bảy, 8 tháng 7, 2017

Cho anh được phép yêu em – Phần 7

8h15p cậu mới rời quán đến phòng tập gym . Minh Khôi đang đẩy tạ

-Nghỉ chút uống nước nè . Nói rồi Đăng chìa chai 7up ướp lạnh cho Khôi

-Thanks ông nha . Mà khai đi dạo này hẹn hò hả . Thấy tâm trạng ông lạ lạ nha

-Có gì đâu chứ . Ông khéo đùa . Đăng ngồi bệt xuống nền

-Thôi đi .Dấu ai thì được chứ không qua được mắt Minh Khôi này đâu nha

Xem bộ không thể dấu Khôi được , với lại Đăng cũng muốn khoe với Khôi con cá cảnh mình mới sưu tập được

-Thật ra tôi đang để ý 1 người …chưa kịp để cậu nói hết Khôi đá chân cậu một cái

-Thế mà dấu , sao cô em nào đây nghe bảo không thích gái Sài Gòn m

-Cô ấy không phải người Sài Gòn

-Thế ở đâu , sao Hỏa à? Nghe Khôi hỏi cậu mới sực nhớ ra cậu chẳng có thông tin gì về cô, chỉ là nghe giọng cô không giống người Sài Gòn thôi . Cậu tặc lưỡi

Cho anh được phép yêu em – Phần 7

-Tôi không rõ , mới để ý mấy bữa nay thôi

-Trời coi bộ trúng tiếng sét ái tình dữ nha . Khôi chọc , bữa nào cho tôi diện kiến bữa nha , tui coi thử cô nào lại đủ siêu năng lượng làm con tim của Đăng công tử đây mềm nhũn như thế

-Nàng đẹp lạ lắm ông ơi . Nói rồi Đăng rút điện thoại ra mở cho Khôi xem

Và Khôi như không tin vào mắt mình , là Hạ Lan mà. Cậu phải giật lấy điện thoại từ tay Đăng để xem cho kĩ một lần nữa. Đúng rồi là cô gái bánh mật đây m

-Không được . Nói rồi Minh Khôi đứng bật lên

-Sao lại không được chứ ? Khánh Đăng ngơ ngác trước thái độ của bạn

Minh Khôi bỗng khựng lại . Mình bị làm sao thế . Sao lại khó chịu cơ chứ, cô ta có là gì đâu , mình rõ là rồ. Nhưng không được , mình không muốn cô ta quen Đăng . Trong lúc cậu này như thể tồn tại hai tâm hồn đang đấu tranh tư tưởng

-Này trả điện thoại đây ! Mà ông nói đi sao không được , nàng dễ thương lắm , bữa nào tôi dắt ông đến quán bún chỗ TTTM cho ông thấy được nàng thực sự có cái gì đó khiến người ta say đấy.

Tiếng Đăng làm Khôi vụt tan đi mấy suy nghĩ rối như tơ trong đầu cậu phân trần

-Cậu thử nhìn xem , cậu đường đường là ông chủ nhà hàng , cơ ngơi đồ sộ , tương lai màu mè thế lại đi quen cái cô phụ quán , thử hỏi người ta sẽ cười chê cậu như thế nào , rồi ba mẹ cậu nữa liệu họ có đồng ý không?

Minh Khôi cười xòa

-Tưởng gì , tôi không lo chuyện đó, ba mẹ tôi nói rồi chỉ cần tôi lo chăm chỉ làm ăn rồi sau này ổn định lấy vợ. Lấy ai cũng được miễn người đó biết phụ tôi

-Không được. Khôi lại như muốn giãy nảy lên

-Lại sao ông này, người tôi yêu chứ bộ ông yêu hả sao ông lo. Nghe Đăng nói thế cậu bỗng chột dạ, nhưng vẫn cố “khuyên nhủ “ ông bạn

-Này ông nhìn đi, người thì lùn có khúc, da thì đen nhẻm, mà người ta bảo con gái mà có lúm đồng tiền lăng nhăng lắm đấy

-Sao ông biết rõ thế, tôi chụp có nửa người còn chụp nghiêng nữa, sao ông biết nào thấp với cả có má lúm

Như thế bị bắt thóp vì đã nói hớ , cậu vội phân bua

-Hồi nãy chẳng phải cậu có miêu tả qua cô ấy cho tôi nghe còn gì. Nói rồi cậu giả vờ lại lấy chai nước uống tránh ánh mắt săm soi của Đăng

-Tôi có nói cơ à, thế mà cứ tưởng cậu là thám tử Conan cơ đấy. Đăng nói thế rồi lại cố nhớ lại xem mình nói với cậu ta lúc nào, hay tâm trí cậu bỏ hết vào cô nên chẳng thể nhớ gì ngoài cô nữa

-Thôi tôi tập xong rồi, tôi về trước nhé , ông về sau.

Khôi đá chân ông bạn đang ngồi mơ màng dưới nền

-Về à, hay ghen tị với tôi mà đi tìm một em để cho bằng tôi đấy . Đăng nháy máy gian chá

-Nhảm đó quá cha. Tôi là ai cơ chứ ! Nói rồi cậu dơ tay ra hiệu chào Đăng rồi đi về

Chiếc BMW chậm rãi rời khỏi phòng tập , không biết người lái xe ấy có ý định gì mà lại rẽ qua đường đến TTTM. Chiếc xe chầm chậm bên kia đường và đôi mắt người ngồi trong xe đang tìm kiếm cái gì đó . Bỗng chiếc xe dừng hẳn , có lẽ đã tìm thấy thấy cần tìm . Tấm kính đang dần dần hạ xuống , cô gái bé nhỏ bưng bê hết bàn này sang bàn khác . Và bên kia đường ánh mắt kia không hề rời khỏi bóng dáng con người ấy

Sáng thứ 2 , mỗi người lại bắt đầu công việc của họ. Bà Vân nhanh chóng đến căn biệt thự để tiếp tục bổn phận của mình. Sáng nay bà ghé qua siêu thị mua mấy quả trứng để nấu món cháo trứng cho cậu chủ, nghĩ cũng thật lạ bà nấu toàn món con gái mình thích thế mà nghe quản gia nói cậu chủ ăn ngon lắm. Thế là bà quyết định sẽ nấu cho cậu chủ món hạ lan thường ăn.

Sau một đêm mông lung suy nghĩ cậu chủ Minh Khôi uể oải rời khỏi giường . Cậu gần như phát điên lên vì chính bản thân mình rồi. Không hiểu từ lúc nào cậu lại suy nghĩ nhiều như thế, cô gái ấy thực sự là gì mà khiến cậu phải bận tâm như thế . Tiếng gõ cửa của quản gia Châu.

Theo Afamily

Related Posts: