Từ khi có vợ về anh Quang càng lười nhác hơn, chả đỡ đần vợ được cái gì. Đến bữa ăn lại còn phải dọn mình anh một mâm, có rượu và thức nhắm đường hoàng. Không thì bữa đó nó thể nào cũng nuốt nước mắt mà ăn. Hoặc cũng được vài cái bát, cái thìa vào mặt
Thời gian trôi đi nhanh quá. Thế mà đã 30 năm trôi qua. Hồi đó, cái Yến bạn tôi là đứa lấy chồng sớm nhất trong đám bạn. Nó cũng là đứa mau lớn và phổng phao nhất trong hội chúng tôi. Nghe nói đằng nhà anh Quang họ đang cần người khỏe khoắn về lo toan gia đình. Chứ thực ra nó và anh Quang có yêu thương nhau gì đâu? Chỉ gặp nhau vài lần là hai bên đã bàn đến lễ ăn hỏi và cưới.
Nó kể cho tôi nghe: gặp anh Quang lần đầu nó thấy lạ hoắc à! Sờ sợ thế nào ấy. Thế mà giỏi thật, nó có thể chung sống đầu ấp má kề được. Lấy chồng rồi nó đẻ sòn sòn 4 đứa con. Chồng nó ẻo lả, nhà con một nên nuông chiều từ bé. Từ khi có vợ về anh Quang càng trở lên lười nhác hơn, chả đỡ đần vợ được cái gì. Đến bữa ăn lại còn phải dọn mình anh một mâm, có rượu và thức nhắm đường hoàng. Không thì bữa đó nó thể nào cũng nuốt nước mắt mà ăn. Hoặc cũng được vài cái bát, cái thìa vào mặt. Trong khi đó mẹ con nó chỉ có cơm với tí rau, ngồi ngay dưới đất mà ăn để còn nghe chồng chửi. Nó kể nhiều hôm vừa nuốt cơm vừa nuốt nước mắt mà vẫn phải nhịn nhục không dám cãi nửa lời vì bốn đứa trẻ đang ngon bữa.
Chả đỡ đần vợ được cái gì, đến bữa ăn lại còn phải dọn mình anh một mâm, có rượu và thức nhắm đường hoàng (ảnh minh họa)
Nhưng bốn đứa trẻ của Yến biết mẹ cực khổ suốt ngày mà đến bữa ăn cũng chẳng được miếng ngon vào miệng nên chúng thương mẹ lắm. Nhiều hôm, thằng út lại chỗ bố lấy trộm miếng ngon dúi vào bát cơm cho mẹ. Các con thương mẹ thế, Yến càng hi sinh vì các con hơn.
Người Yến héo hắt, gầy còm, da dẻ sạm lại. Mới ngoài 50 tuổi mà nhìn nó như bà cụ 80. Hôm nay về gặp lại nó tôi chẳng còn nhận ra cái Yến ngày xưa béo tốt phổng phao. Ngồi nói chuyện với nó một hồi. Tự nhiên thấy nó giật mình đánh thót một cái “ôi, mấy giờ rồi vậy mày?”. Tôi nhìn đồng hồ “10 giờ trưa rồi”. Nó bảo “trách nào tao đánh sóng ruột gan lên. Nhớ ra giờ này chưa có rượu và thức nhắm cho ông Quang nhà tao. Thôi tao về đây”. Tôi thấy thương nó quá. Hạnh phúc ở đâu? Tình yêu ở đâu? Không được lấy một lời ngọt ngào ở chồng mà phải chịu cực với chồng như thế.
Nhạn Phạm
Trong cuộc sống có rất nhiều điều cần thổ lộ, hãy gửi lời tâm sự của bạn tới VGT qua email: newsvietgiaitri.com.vn để mọi người cùng chia sẻ nhé! VGT cam kết sẽ giữ bí mật mọi thông tin mà bạn gửi cho chúng tôi trong mọi trường hợp.