Số là ở công ty có một anh biết rõ tôi có người yêu rồi mà vẫn cứ lân la làm quen, tán tỉnh. Anh này lại còn rất có điều kiện nữa chứ. Tôi thì chẳng có ý gì đâu, đã thẳng thừng từ chối anh ta…
Cha mẹ sinh con trời sinh tính. Tôi là con gái thật nhưng sao chẳng lây được của mẹ ít đức tính dịu dàng, hiền lành nào hết cả. Tôi thẳng thắn, cương quyết, mạnh mẽ, chắc đó là ở bố tôi. Bố tôi luôn miệng nói không biết tôi giống ai mà cứng đầu cứng cổ, thực ra ông biết rõ tôi giống ai mà. Mẹ tôi lúc nào cũng dọa không bớt bớt cái tính đàn ông kia đi rồi thì ế chổng vó. Nhưng tôi chẳng quan tâm. Ế thì tôi về tôi ở với bố mẹ tôi, con gái sao cứ phải lập gia đình thì mới sống được à. Phụ nữa bây giờ độc lập, tự chủ, bản lĩnh, làm chủ cuộc sống của mình mới là người phụ nữ hạnh phúc, thông minh.
Nói thì nói thế thôi chứ tôi có người yêu rồi. Người ta nói tôi mạnh mẽ thế này rồi thể nào cũng vớ phải một anh hiền lành, nhu mì cho coi. Tôi chả tin, đàn ông con trai thì phải cứng rắn, cương quyết hơn tôi chứ. Ai ngờ…
Hình như ông trời có quy luật bù trừ mọi người ạ. Tôi như thế này rồi thì buộc phải có hiền hiền, mềm mềm để hãm cái tính nóng của tôi lại. Và anh chính là người ấy. Ngày đầu mới quen nhau, tôi còn bĩu môi chê anh thế này thế nọ, đàn ông con trai mà chẳng rượu chè, bia bọt gì, uống được của nửa ly đã lăn ra ngủ. Đã thế anh còn sợ đủ thứ sợ. Đàn ông đàn ang gì sợ chuột, sợ gián, sợ sấm chớp, có cái con thạch sùng bé tí tẹo mà cũng gào toáng cả nhà lên. Tôi cứ tưởng, người như thế thì chẳng làm được tích sự gì cho đời. Vậy mà ngược lại, anh rất giỏi.
Tôi là con gái thật nhưng sao chẳng lây được của mẹ ít đức tính dịu dàng, hiền lành nào hết cả. (Ảnh minh họa)
Giỏi nhưng ngay thẳng, hiền lành qua nên công việc luôn chịu thiệt thòi. Anh lại còn có cái tính yếu đuối như con gái, cứ động một tý không chịu được là xin nghỉ việc. Không cố gắng thì có tài đến mấy cũng chẳng có công ty nào trọng dụng anh nổi. Tôi đã nói với anh như vậy và cũng chính vì chuyện này mà cả hai chẳng ít lần cãi vã nhau. Tôi nói với anh nếu anh không chịu thay đổi, không cố gắng phấn đấu công việc thì sẽ không thể có một cuộc sống tốt hơn, mà tôi, lấy anh thì phải có một cuộc sống ổn định, vậy nên anh buộc phải phấn đấu hết mình với công việc của anh.
Cứ nhắc đến chuyện sự nghiệp, công việc là chiến tranh lại nổ ra. Lại nói đến chuyện cãi nhau, cứ lần nào cãi nhau thì anh cũng đều là người đi dỗ dành tôi hết cả. Người ta nói cãi nhau nhiều thì lại yêu nhiều. Tôi yêu đâu thì chưa biết nhưng một lần cãi vã nhau đến mức suýt gây ra án mạng thế này thì có rồi mọi người ạ.
Số là ở công ty có một anh biết rõ tôi có người yêu rồi mà vẫn cứ lân la làm quen, tán tỉnh. Anh này lại còn rất có điều kiện nữa chứ. Tôi thì chẳng có ý gì đâu, đã thẳng thừng từ chối anh ta rồi. Ấy thế mà chuyện đến tai anh, anh bình thường hiền hiền thế mà ghen lồng ghen lộn ghê lắm. Tôi lại được thể chọc anh vài câu:
-Anh không có điều kiện như người ta thì em yêu người ta có gì là sai đâu.
-Em nói cái gì, nói lại anh nghe xem nào. Hóa ra là em chê em nghèo, giờ em tìm được người giàu có rồi muốn đá anh chứ gì.
Tôi chỉ đùa một câu mà anh sửng cồ lên mắng lại tôi xa xả, bực quá, tôi vốn nóng tính mà, tôi quát luôn:
-Được, vậy thì em sẽ lấy anh ta cho anh xem. Đằng nào thì cũng mang tiếng rồi!
Tôi tái mặt, lao vội sang nhà anh thì chết đứng thấy dưới sân khu nhà anh là xe cấp cứu. (Ảnh minh họa)
Chúng tôi không nói chuyện với nhau từ sau hôm đó. Bình thường anh luôn xuống nước xin lỗi nhưng lần này anh nhất quyết làm găng. Tôi cũng chẳng vừa, tại sao anh không xin lỗi mà tôi phải xin lỗi, tôi có lỗi gì chứ. Bất ngờ tôi nghe được cô bạn nói anh đi với người con gái lạ. Máu nóng sôi lên, tôi gọi luôn cho anh chàng kia để hẹn hò với anh ta. Anh dám qua mặt tôi như thế sao? Không ngờ hành động bồng bột ấy lại khiến hai chúng tôi…
-Em dám hẹn hò với anh ta, em định lấy anh ta sao? – Anh gọi điện cho tôi, hét thẳng vào điện thoại
-Phải, em sẽ lấy anh ta đấy, thì sao? – Tôi cứng họng
-Vậy anh chết cho em xem.
Dứt lời anh tắt máy cái phụt. Tôi cứ nghĩ anh dọa vớ dọa vẩn, tức tối vì vụ đi chơi kia. Tôi rung đùi mặc kệ. Nào ngờ nửa tiếng sau nghe bên nhà anh có tiếng la hét ầm ĩ. Tôi sững sờ, có lẽ nào anh lại…
Tôi tái mặt, lao vội sang nhà anh thì chết đứng thấy dưới sân khu nhà anh là xe cấp cứu, người ta đang khiêng ai đó ra. Tôi sợ quá, lao đến ôm lấy người nằm trên cáng khóc lóc ầm ĩ, xin lỗi đủ kiểu, để rồi nhìn kĩ… Ôi, tẽn tò quá, là một ông cụ cao huyết áp đi cấp cứu thôi mà. Tôi ngượng chín cả mặt, chạy nhanh lên nhà tìm anh.
Cửa mở ra, tôi ôm chặt lấy anh như thể sợ anh biến mất. Chứng kiến cảnh vừa rồi tôi mới biết tôi yêu anh thế nào. Còn anh, anh cũng ngập ngừng xin lỗi tôi và hứa sẽ cố gắng. Tình yêu đôi khi phải có những sóng gió nho nhỏ để cả hai biết giá trị của nhau và cùng nhau cố gắng phải không các bạn.
Nắng/ Theo Thể thao xã hội
Trong cuộc sống có rất nhiều điều cần thổ lộ, hãy gửi lời tâm sự của bạn tới VGT qua email: newsvietgiaitri.com.vn để mọi người cùng chia sẻ nhé! VGT cam kết sẽ giữ bí mật mọi thông tin mà bạn gửi cho chúng tôi trong mọi trường hợp.